Ngày Khúc Hồng Chiêu hồi kinh quả thực không khéo lắm.
Mấy năm nay, nàng vẫn luôn trấn thủ biên cương, hiếm khi về kinh, trong khoảng thời gian này bên trong địch quốc đang có đảo chính, vừa hay lại biết được tin muội muội sắp tiến cung, nàng bèn dành thời gian về kinh thăm người nhà.
Lúc gõ cửa lớn hầu phủ, nhìn thấy đôi mắt ánh lên ánh xanh của lão phụ thân, Khúc Hồng Chiêu suýt chút nữa quay đầu cưỡi ngựa chạy khỏi nơi thị phi này.
Sau đó, nàng đã biết được tin Khúc Doanh Tụ đào hôn.
Lão phụ thân của nàng vỗ trán, liền nghĩ ra một chủ ý bỉ ổi, để nàng gả thay, thay Khúc Doanh Tụ nhập cung.
Khúc Hồng Chiêu lập tức chẻ chiếc bàn gỗ hoa lê trong thư phòng hầu phủ để bày tỏ sự phản đối.
Định Bắc hầu nhìn dáng vẻ lỗ mãng, dũng mãnh của trưởng nữ, lại rơi một hàng nước mắt. Nàng và Khúc Doanh Tụ khác nhau một một vực, có thể qua mắt được đám người tinh quái trong cung không?
Nhưng dù sao cũng là tỷ muội sinh đôi, sau khi trang điểm thay hoa phục, khuôn mặt xinh đẹp kia lại có chín phần tương tự.
Chỉ là khí chất quá khác biệt.
Định Bắc Hầu đánh giá một vòng, tự an ủi bản thân, chỉ cần Khúc Hồng Chiêu không nói không động, có lẽ sẽ có thể giấu diếm được. Dù sao thì Hoàng đế bệ hạ cũng chưa gặp Khúc Doanh Tụ được mấy lần.
Từ sau khi thứ nữ đào hôn, Định Bắc hầu đã ba ngày ba đêm không thể ngủ được, đôi mắt hiện rõ vẻ tiều tuỵ, cuối cùng cũng để lộ ra một nụ cười có chút miễn cưỡng.
Khúc Hồng Chiêu cảm thấy ông vui mừng quá sớm, liền đưa ra một vấn đề: "Con thay con bé tiến cung, ai thay con trấn thủ biên cương?"
Đây quả thực là một vấn đề lớn.
Tuy Khúc gia hiển hách, nhưng con cháu nối dõi không được đông đúc. Ở thế hệ Định Bắc hầu đã là độc tử, lại còn sinh muộn, sinh ra thân thể đã ốm yếu, không thể lên chiến trường, đành an tâm ở kinh thành làm một quan văn, nhờ vào cái bóng của tổ tiên cũng không quá tồi.
Nhưng khi nhóm thê thϊếp của ông mãi không được nhi tử, ông cũng chỉ có thể cảm thán, chẳng lẽ ông trời đang muốn diệt Khúc gia.
Đời này ông đã không thể lên chiến trường rồi, nếu đời tiếp theo vẫn tiếp tục không có nam đinh, không có người lên chiến trường để kế thừa hầu vị, không có chiến công thực sự, chỉ dựa vào cái bóng của tổ tiên để lại thì liệu có thể che chở được mấy đời đây?
Mắt thấy tước vị Định Bắc hầu không thể truyền lại xuống đời tiếp, hầu phủ dần dần suy bại, trưởng nữ Khúc phủ, Khúc Hồng Chiêu mới mười lăm tuổi đã chủ động xin ra trận gϊếŧ giặc.
Đích tử sinh ra là đã có tư cách kế thừa tước vị, nhưng nàng là nữ tử, muốn có được vị trí Định Bắc hầu, nàng cần phải cố gắng hơn nữa. Nàng phải có được thành tựu để khiến tất cả mọi người trên triều phải câm nín.
Không ai trông chờ vào một cô nương mới hơn mười tuổi có thể làm lên thành tích gì, nhưng Khúc Hồng Chiêu lại khiến mọi người chấn động.
Nàng như thể đã hoàn toàn thừa kế thiên phú võ học của nhiều đời Khúc gia, làm kiếm pháp Khúc gia chấn hưng uy danh trong quân địch.
Bây giờ, người nào nhìn thấy nàng cũng đều phải tôn xưng một tiếng Khúc thiếu tướng quân.
Định Bắc Hầu làm quan không ổn lắm, nhưng dù sao cũng không phải kẻ hồ đồ, ông hiểu rất rõ Khúc Hồng Chiêu quan trọng đến nhường nào. Nàng mới là định hải thần châm của Khúc gia, là hy vọng của phủ Định Bắc Hầu tái hiện uy danh hiển hách của tổ tông.
Khúc phủ thiếu một phi tử, có thể. Thiếu Khúc thiếu tướng quân thì không thể.
Cho dù mỹ sắc có thể mang đến thịnh sủng nhất thời, nhưng chiến công thực sự mới là nền tảng để phủ Định bắc Hầu truyền thừa đến tận bây giờ.
Người nào trong kinh cũng biết Định Bắc hầu thiên vị nhị nữ nhi. Với gia tài vạn lượng tích lũy nhiều đời của hầu phủ, cuộc sống của nữ nhi trong hầu phủ cũng không tệ, nhưng đãi ngộ của vị Nhị tiểu thư này vẫn là độc nhất vô nhị. Vì sao lại thiên vị? Ngoài việc thật lòng yêu thích nữ nhi ngây thơ, đáng yêu này, nữa phần sủng ái còn lại là Định Bắc hầu muốn để cho Khúc Hồng Chiêu nhìn thấy.
Khúc Doanh Tụ là muội muội cùng mẫu thân duy nhất của nàng. Khúc Hồng Chiêu ở xa biên cương kiến công lập nghiệp cho hầu phủ, Định Bắc Hầu sủng ái đích muội này nàng cũng là để nàng yên lòng.
Khúc Hồng Chiêu rốt cuộc có lĩnh hội được ý đồ của ông hay không thì khó nói, nhưng Khúc Doanh Tụ quả thực đã bị ông nuông chiều đến hư hỏng.