Đóa Tường Vi Của Nam Chính Chiếm Hữu

Chương 1: Vẫn giục chuyện kết hôn à?

Tháng Tư, sắc xuân ở Bắc Thành đã trở nên rực rỡ, những gam màu khô khan của mùa đông được thay thế bằng một mảng xanh tươi mới.

Cuộc hội nghị kéo dài hơn hai giờ cuối cùng cũng thông báo nghỉ giải lao.

Những người tham dự lần lượt đứng dậy rời khỏi ghế, trong phòng vang lên những âm thanh ma sát chói tai giữa ghế và sàn nhà.

Lộc Uyển rõ ràng không quá chú tâm, nhanh chóng gác bút xuống rồi nghiêng người sang bên cạnh: “Cục cưng, có muốn uống rượu thanh mai không? Mẹ tớ nói nếu thích thì bà sẽ làm thêm gửi qua cho chúng ta.”

Mùa này đúng là thời điểm thanh mai chín rộ. Nghe cô ấy nhắc tới, Thư Thanh Vãn cũng cảm thấy thèm, bèn khẽ gật đầu đáp: “Được thôi, giúp tớ cảm ơn bác gái nhé.”

“Khách sáo gì chứ?” Lộc Uyển xoay xoay cây bút trong tay: “Mẹ tớ thích cậu đến mức nào chẳng phải cậu cũng rõ rồi sao? Chỉ thiếu điều muốn bắt cậu về làm con gái nuôi thôi đấy.”

Điều này quả thật không sai.

Từ thời đại học, hai người đã là bạn cùng phòng, sau khi tốt nghiệp lại tiếp tục sống chung. Vì vậy mẹ của Lộc Uyển cũng đã quen biết Thư Thanh Vãn từ lâu.

Chỉ mới gặp cô không bao lâu, bà đã cực kỳ quý mến, lúc nào cũng nhắc đến cô trong các cuộc trò chuyện với con gái.

Thư Thanh Vãn khẽ mỉm cười, thuận theo ý bạn đổi cách xưng hô: “Vậy thì giúp tớ cảm ơn mẹ tớ nhé.”

Lộc Uyển giơ điện thoại lên: “Nào, gọi thêm một tiếng đi, tớ sẽ gửi cho mẹ nghe.”

Thư Thanh Vãn vừa viết xong câu cuối cùng trong sổ tay, ghi chú lại nội dung cuộc họp rồi tiện tay đóng sổ lại.

Lộc Uyển chống cằm than thở: “Mẹ nuôi cậu cũng chẳng hay hớm gì... Cậu không biết đâu, dạo này bà ấy cứ giục tớ mãi.”

“Vẫn giục chuyện kết hôn à?”

“Đúng vậy. Tớ mới hai mươi lăm tuổi, đi học bao nhiêu năm trời, vừa mới được thở một chút thôi, bà ấy vội cái gì chứ?” Lộc Uyển hít sâu một hơi, rồi tiếp tục nói: “Kết quả cậu đoán xem bà ấy nói gì? Bà ấy tính tuổi theo người ở quê, nói tớ đã hai mươi bảy, làm tròn lên chính là ba mươi. Trời ạ...”

Thư Thanh Vãn khẽ cười, khóe môi cong lên một đường cong nhẹ nhàng mà đẹp đẽ.

Lộc Uyển tiện miệng hỏi: “Còn cậu thì sao? Gia đình cậu có giục không?”

Thư Thanh Vãn lười biếng đáp: “Không giục.”

Những ngón tay thon dài, trắng nõn nhẹ nhàng xoay cây bút trong tay, ngay cả một động tác đơn giản như thế cũng khiến người ta cảm thấy đẹp mắt.

Lộc Uyển nhìn cô một lúc, khẽ chớp mắt.