Bầu trời ngoài cửa sổ dần chuyển sang sắc hồng nhạt, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Trong căn phòng hỗn độn vương mùi rượu và du͙© vọиɠ, tiếng cười nói cuối cùng cũng lụi tàn.
Lục Khâm Viêm nằm ngã trên chiếc giường rộng lớn, dáng vẻ hắn uể oải, hờ hững mặc một chiếc áo lụa mỏng xộc xệch, không theo quy tắc. Trên dưới là khung cảnh một đám người nằm la liệt trên mặt đất, quần áo người mất kẻ không mặc gì. Kỳ lạ thay, sau một đêm xa đọa, hắn lại chẳng để ai nằm trên giường cùng hắn đến tận sáng.
Ánh mắt phượng nửa khép nửa hở, vừa bất cần nhưng cũng thoáng chút bực bội.
“Cút hết cho ta!”
Đám cung nhân, mỹ nữ hay những kẻ còn mong cầu sự sủng ái sau khi nghe mệnh lệnh liền cuống cuồng thu dọn quần áo, vội vã rời đi không dám ngoảnh đầu lại. Khi căn phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng, Lục Khâm Viêm khẽ nhíu mày, bàn tay quờ lấy chai rượu trên bàn cạnh giường. Chai đã cạn rượu, chỉ thấy hắn liên tục lắc miệng chai trên đầu lưỡi, liếʍ chút hương vị đắng dư âm.
Lục Khâm Viêm khẽ nhếch đôi môi, nụ cười mang chút chế giễu xen lẫn sự bất mãn khó tả. Hắn xoay người, tựa lưng vào gối, khẽ nhìn vào bóng hình vẫn luôn tận tụy đứng bên ngoài.
“An... Vào đây.”
Thẩm An nghe lệnh liền lập tức đẩy cửa bước vào. Gương mặt cậu lặng như mặt nước, không có lấy một cái chớp mắt cho khung cảnh bừa bộn của căn phòng.
Trong không khí tỏa ra mùi pheromone nhẹ đặc trưng của Lục Khâm Viêm, và sàn nhà lấm lem rượu, bàn ghế bị lật đổ. Thẩm An chỉ bình thản bước qua. Đôi chân thoăn thoắt của cậu chỉ vài giây đã đứng cạnh giường Lục Khâm Viêm.
Lục Khâm Viêm liếc nhìn cậu, một bên tay chống lên trán, giọng điệu vừa lười nhác vừa có chút nũng nịu kỳ lạ:
“Ngươi đến muộn.”
“Thần luôn chờ lệnh bên ngoài.” Giọng Thẩm An đều đều, không mang theo bất kỳ hàm ý nào.
Trái lại, Lục Khâm Viêm lại có chút bực tức. Hắn cười khẩy, chỉ tay vào căn phòng lộn xộn, hờ hửng ra nói.
“Dọn dẹp đi.”
Thẩm An cúi đầu nhận lệnh, sau đó nhanh chóng đứng lên, bắt đầu thu dọn những mảnh vỡ còn nằm rãi giữa phòng.
Lục Khâm Viêm dõi theo mọi cử chỉ của Thẩm An, trên môi thoáng nở nụ cười mệt mỏi.
“Ngươi không bao giờ cãi lệnh ta. Tại sao ngươi lại như thế?”
Thẩm An ngừng lại một chút, đôi mắt chớp chớp.
“Vì đó là bổn phận của thần ạ.”
Hắn lại bật cười, nhưng tiếng cười lần này vang lên khàn đặc, xen lẫn sự uất ức không rõ nguồn cơn. Hắn vươn tay ra, chỉ vào chậu nước ấm trên bàn:
“Giúp ta lau người.”
Thẩm An thoáng do dự, nhưng vẫn nhấc chiếc khăn lên, vắt khô, sau đó bước đến bên giường. Hắn nằm nghiêng, đôi mắt nửa khép lại nhưng vẫn len lén nhìn từng hành động của cậu.
Thẩm An bắt đầu lau qua gương mặt của hắn, động tác chậm rãi và cẩn thận. Đôi tay cậu tuy vững vàng, nhưng khi hơi thở ấm áp của hắn phả nhẹ lên cổ tay mình, cậu vẫn không khỏi cảm thấy bối rối trong thoáng chốc.
Lục Khâm Viêm đột ngột nắm lấy cổ tay Thẩm An, giữ chặt lại.
“Lau nhẹ thôi. Đau.”
Thẩm An nhìn hắn, trên nét mặt không rõ đang có cảm xúc gì, nhưng rõ ràng động tác quả thật nhẹ nhàng hơn. Lúc này Lục Khâm Viêm hài lòng nhắm mắt lại, tận hưởng cái chạm nhẹ trên da, đôi môi mỏng nhếch lên, thì thầm trong cổ họng.
“An... Ngươi có thích ta không?”
Thẩm An không đáp, và cũng không dám đáp lại câu hỏi đó. Cậu cặm cụi với công việc, như thể cố gắng lơ đi ánh mắt phượng sắc lạnh đang từ từ nuốt cậu vào bụng.
“Ngươi lại không trả lời ta?” Gương mặt Lục Khâm Viêm tối sầm. Hắn nghiến răng, với lấy cổ tay Thẩm An rồi siết chặt hơn. “Đừng cố kɧıêυ ҡɧí©ɧ ta.”
Đôi mắt Lục Khâm Viêm mở lớn, cái nhìn mang theo sự pha trộn giữa bực tức và lòng hiếu thắng bất ngờ. Hắn kéo mạnh tay cậu, cố tình khiến Thẩm An mất thăng bằng, lao thẳng lên giường, bị giam dưới thân thể ngập tràn mùi hương của hắn.
Lục Khâm Viêm cúi sát người lại, hơi thở hắn phả lên gương mặt Thẩm An.
“Nhìn ta.”
Thẩm An ngẩng lên, đôi mắt không gợn sóng nhìn thẳng vào đôi mắt phượng đầy tính đa nghi và suy nghĩ của Alpha trước mặt. Song, sự kiên định ấy không thể được che giấu bởi đôi tay đã sớm siết chặt lấy tấm trải giường. Cậu còn có thể nhìn ra, sự bất mãn ngập tràn trên gương mặt lạnh lùng đó.
Lục Khâm Viêm bỗng bật cười, giọng nói nhỏ dần nhưng chứa đầy hàm ý: “An... Đừng thách thức sự kiên nhẫn của ta.”
Thẩm An vẫn giữ ánh mắt bình thản, nhưng cổ tay bị siết chặt cũng rất đau, hay làn hơi ấm nóng từ Lục Khâm Viêm phả vào khiến cậu có chút khó chịu, nét cau mày không tự chủ được lộ ra giữa vầng trán.
Lục Khâm Viêm thở dài, hắn chủ động thả tay, xoay người rồi bước về phía cửa.
“Ngươi có thể tiếp tục dọn dẹp.” Hắn nói, thanh âm lần này thấp hẳn xuống, không còn vẻ phẫn nộ. “Xong rồi thì cút đi.”