Lục Thời Dã cố ý mà! Tôi vì dự án này mà mấy ngày liền không ngủ ngon, thế mà hắn lại chơi xấu, âm thầm cướp mất của tôi!
Kiều Kinh Đào đang ngồi xếp bằng trên tấm thảm lông dê màu bơ, mải mê chơi game. Nghe thấy tiếng quát bất ngờ ngoài cửa, cậu giật mình, tay lỡ nhấn sai, nhân vật trong game đi nhầm đường rồi rớt xuống sông.
[Game Over!]
Hai chữ lớn chầm chậm hiện lên trên màn hình.
Kiều Kinh Đào liền bỏ tay cầm xuống, lăn một vòng rồi đứng dậy, chạy ra đón anh trai: “Anh!”
Kiều Kiến Xuyên đang trách mắng trợ lý về chuyện sai lầm trong công việc, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại. Nhìn thấy Kiều Kinh Đào, sắc mặt anh ngay lập tức dịu xuống: “Tiểu Bảo ở nhà à? Anh cứ tưởng em còn ở trường.”
“Em được nghỉ 1/5 mà.” Kiều Kinh Đào chú ý đến mấy túi xách trong tay Kiều Kiến Xuyên, tò mò hỏi: “Anh, anh mua gì vậy?”
“Anh vừa đi một chuyến đến thành phố G, tiện thể mua quà cho ba mẹ và em luôn.” Kiều Kiến Xuyên có chút tiếc nuối, “Dạo này bận quá, anh suýt quên mất là em được nghỉ.”
Trợ lý hai tay cũng xách đầy túi giấy, đặt xuống sàn nhà ở cửa, rồi nói: “Vậy tôi xin phép đi trước, tổng giám đốc Kiều.”
“Được, vất vả rồi.”
Kiều Kinh Đào giúp anh trai mang hết đống túi vào phòng khách. Trong số đó, có vài túi mang logo của thương hiệu quần áo mà cậu thường xuyên mặc, liền tự nhiên lấy ra ướm thử lên người.
Kiều Kiến Xuyên nói: “Nhân viên bán hàng bảo mấy món này đều là phiên bản giới hạn hot nhất hiện nay. Em xem có thích không?”
Kiều Kinh Đào cong mắt cười, gật đầu: “Thích lắm, cảm ơn anh!”
“Còn một món quà nữa cho Tiểu Bảo.”
Kiều Kiến Xuyên lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ ra từ đống túi giấy, nói: “Dù dự án kia bị Lục Thời Dã giành mất, nhưng anh đã thắng lại một ván trong buổi đấu giá từ thiện. Thấy danh sách đấu giá có một miếng ngọc khắc hình quả đào, tỉ lệ rất đẹp, anh muốn mua tặng em. Lục Thời Dã cũng giơ bảng đấu giá, định tranh với anh, nhưng cuối cùng không giành được, đành bỏ cuộc.”
Chuyện Kiều Kiến Xuyên và Lục Thời Dã không hợp nhau ai cũng biết. Trong học tập, Kiều Kiến Xuyên chưa từng giành được vị trí đứng đầu trước Lục Thời Dã. Từ mẫu giáo, tiểu học đến trung học, danh hiệu "hot boy" của trường lúc nào cũng bị hắn lấy đi dễ dàng. Ngay cả cô gái Kiều Kiến Xuyên thích cũng từng thổ lộ với Lục Thời Dã.
Đến khi tốt nghiệp đại học, sự cạnh tranh giữa hai người không những không giảm mà còn tăng.
Gia đình Kiều kinh doanh máy móc chế tạo, sau này chuyển hướng sang ngành năng lượng mới trong thời đại trí tuệ nhân tạo. Trong khi đó, Lục Thời Dã tự thành lập một nhóm nghiên cứu, bắt đầu từ con số không để phát triển vật liệu năng lượng mới. Chỉ trong vài năm, công ty khoa học kỹ thuật Thao Nghiệp do hắn sáng lập đã vươn lên mạnh mẽ, trở thành đối thủ của nhà Kiều trong cùng một lĩnh vực.
Những năm gần đây, hai công ty thường xuyên tranh giành các dự án hợp tác, mâu thuẫn ngày càng căng thẳng. Trong giới, ai cũng thấy rõ tình thế “hai hổ không chung một núi” giữa họ. Vì thế, khi miếng ngọc kia xuất hiện trong buổi đấu giá, cả Kiều Kiến Xuyên và Lục Thời Dã đều giơ bảng, những người khác chỉ im lặng rút thẻ đấu giá về, không muốn bị cuốn vào cuộc cạnh tranh của hai nhà.
Vốn đã tức giận vì không giành được dự án, Kiều Kiến Xuyên càng thêm bực mình khi thấy Lục Thời Dã cũng nhắm đến miếng ngọc. Vì thế, anh quyết tâm phải mua bằng được, bất kể giá có bị đẩy lên cao thế nào.
May mắn là Lục Thời Dã chỉ đấu hai lượt rồi dừng lại, để anh mua được miếng ngọc với giá chỉ nhỉnh hơn giá khởi điểm một chút.
Kiều Kinh Đào phấn khích vỗ tay: “Anh giỏi quá!”
Kiều Kiến Xuyên càng đắc ý: “Khiêm tốn, khiêm tốn.”
Kiều Kinh Đào nhận lấy hộp gỗ, cẩn thận mở ra, mắt lập tức sáng rỡ.
Bên trong là một miếng ngọc khắc hình quả đào, trông vô cùng sinh động và đáng yêu. Chất ngọc mịn màng, mát lạnh, trên đỉnh có một sợi dây đỏ nhạt thắt gọn gàng.
“Dễ thương quá!” Kiều Kinh Đào vui vẻ xoay miếng ngọc trên đầu ngón tay, càng nhìn càng thích. “Ai là người điêu khắc vậy ạ?”
“Anh đã hỏi ban tổ chức xem ai quyên tặng và mua từ đâu, nhưng danh tính của người quyên tặng được giữ bí mật. Chỉ biết theo lời họ nói, miếng ngọc này không phải tác phẩm của bậc thầy nào, mà là do chính người đó tự khắc để chơi thôi.”
Kiều Kinh Đào cười nói: “Không phải của bậc thầy cũng không sao, em thích là được rồi.”
Cậu cúi đầu, đeo miếng ngọc đào lên cổ.
Kiều Kinh Đào có đường nét khuôn mặt tinh tế như tranh vẽ, gương mặt vẫn còn chút bầu bĩnh của trẻ con, làn da trắng mềm mại trông như có thể ấn xuống được. Đôi mắt màu hổ phách trong veo như nước, sống mũi cao nhỏ nhắn, môi không đánh son mà vẫn hồng hào. Khuôn mặt ngoan ngoãn này luôn được người lớn yêu thích. Giờ đây, một miếng ngọc hình quả đào nằm trên xương quai xanh khiến cậu trông càng sinh động hơn.
Kiều Kiến Xuyên hài lòng gật đầu: “Lần đầu tiên thấy miếng ngọc này trong danh mục bán đấu giá, anh đã biết nó rất hợp với Tiểu Bảo nhà mình.”
Lại có tiếng động ở cửa, lần này là ba mẹ Kiều cũng đã về nhà. Biết hôm nay Kiều Kinh Đào được nghỉ, Diệp Nguyên và Kiều Tông Minh cố ý về sớm.
Từ bếp truyền ra mùi thức ăn, cả nhà cùng vào phòng ăn, vui vẻ dùng bữa tối.
Diệp Nguyên quan tâm hỏi: “Tiểu Bảo, kỳ nghỉ 1/5 này con có đi chơi với bạn cùng phòng không?”
“Không đi đâu ạ. Bạn cùng phòng của con dạo này đang buồn lắm, vừa thất tình vừa bị lừa mất 30 vạn.” Kiều Kinh Đào nói. “Con ở nhà hai ngày rồi sẽ quay lại trường, mấy đứa còn lại sẽ cùng nhau an ủi cậu ấy.”
“Bạn cùng phòng thất tình?” Kiều Kiến Xuyên lập tức cảnh giác. “Có khi nào cậu ta kéo em đi uống rượu giải sầu không?”
“Không đâu.” Kiều Kinh Đào vội vàng giải thích. “Cậu ấy bị dị ứng rượu, chỉ có thể ngày ngày ngồi trong ký túc xá vừa khóc vừa uống sữa bổ sung canxi.”
Diệp Nguyên và Kiều Kiến Xuyên bật cười, nhưng Kiều Tông Minh thì lại nghiêm mặt: “Bạn cùng phòng của con cũng là sinh viên năm hai đúng không? Bằng từng này tuổi rồi mà còn để người ta vừa lừa tình vừa lừa tiền? Nhìn Lục Thời Dã xem, giờ này đã có công ty riêng rồi.”
Kiều Kinh Đào không vui: “Việc này liên quan gì đến Lục Thời Dã?”
“Chút suy nghĩ cũng không có, chẳng khác gì trẻ con.” Kiều Tông Minh lắc đầu, không nhịn được mà nói thêm: “30 vạn đó chính là số vốn khởi nghiệp của Lục Thời Dã, thằng bé đó đúng là giỏi giang, có tầm nhìn, có gan làm giàu.”
Kiều Tông Minh nhìn sang Kiều Kiến Xuyên, hỏi: “Ba nhớ lúc trước nó được tuyển thẳng vào cấp ba của các con mà không phải đóng học phí, luôn đứng đầu bảng thành tích, sau đó lại được cử đi học ở A Đại. Con và Lục Thời Dã từ cấp ba đến đại học đều học chung, sao lại không làm thân với nó?”
Kiều Kiến Xuyên tức giận: “Ai thèm thân với cậu ta? Ngày nào cũng bày bộ mặt như thể ai cũng thiếu cậu ta cả tỷ bạc, dựa vào đâu mà con phải kết thân?”
Kiều Tông Minh hạ giọng trách mắng: “Lục Thời Dã nghiên cứu lĩnh vực song hành với chúng ta nhưng không xung đột, biết đâu sau này còn có cơ hội hợp tác. Không làm bạn thì thôi, cũng đừng biến thành đối thủ như giới truyền thông vẫn nói.”
Kiều Kinh Đào lẩm bẩm: “Anh ấy có ưa nổi người ta đâu, sao nhất định phải nói chuyện hợp tác?”
“Mỗi lần gặp ba, Lục Thời Dã đều chủ động chào hỏi rất lịch sự.” Kiều Tông Minh nói. “Thằng bé đó rộng lượng bao nhiêu, còn con thì cứ thấy nó là mặt vênh lên trời, nhìn có giống ai không?”
Kiều Kiến Xuyên cười lạnh: “Giả tạo! Nếu cậu ta thực sự lịch sự như vậy, thì nhả lại dự án đã nuốt của con đi.”
“Cạnh tranh có thắng có thua là chuyện bình thường, mỗi dự án có yêu cầu khác nhau, con cứ tính toán chi li như vậy, người ngoài nhìn vào lại cười cho.”
Giọng điệu Kiều Tông Minh lộ rõ sự thất vọng: “Chuyện gì cũng không bằng Lục Thời Dã, đến tâm thái cũng không bằng, ba làm sao yên tâm giao công ty cho con?”
Kiều Kiến Xuyên cười nhạt: “Đúng rồi, con đúng là cái gì cũng không bằng Lục Thời Dã, vậy ba đi mà nhận cậu ta làm con trai đi!”
Kiều Kinh Đào không chịu nổi khi ba chê trách anh trai mình: “Anh con rất giỏi rồi, giá cổ phiếu của công ty năm nay cũng đang tăng.”
“Con thì biết gì?” Kiều Tông Minh chuyển mũi dùi sang Kiều Kinh Đào. “Lúc trước đúng là không nên cho con học đàn piano, nếu vào học viện thương mại thì ra trường còn có thể giúp đỡ anh con.”
Diệp Nguyên ở dưới bàn lén giẫm mạnh lên chân Kiều Tông Minh, cười tủm tỉm hòa giải: “Đang ăn cơm thì nói chuyện công việc làm gì, đồ ăn nguội hết rồi, không nói nữa, ăn cơm đi.”
Nửa sau bữa ăn, Kiều Tông Minh và Kiều Kiến Xuyên không trò chuyện nhiều nữa, bữa cơm tối kết thúc trong bầu không khí gượng gạo.
Buổi tối, Kiều Kinh Đào cầm một ly sữa nóng đến gõ cửa phòng Kiều Kiến Xuyên, nói: “Anh, là em đây.”
Tiếng bước chân vang lên, Kiều Kiến Xuyên mở cửa, thấy thế thì cười nói: “Tiểu Bảo, anh 25 tuổi rồi, không còn uống sữa nữa đâu.”
Kiều Kinh Đào nói: “Đây không phải sữa bình thường, mà là sữa nóng có thêm hai thìa đường. Uống vào rồi, tâm trạng sẽ tốt lên.”
Kiều Kiến Xuyên nhận lấy, uống một nửa ly.
“Anh uống xong có thấy tâm trạng khá hơn không?”
Kiều Kiến Xuyên gật đầu, xoa đầu Kiều Kinh Đào, nói: “Tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn Tiểu Bảo.”
Cánh cửa hé mở để lộ một góc phòng, màn hình máy tính trên bàn vẫn còn sáng.
Kiều Kinh Đào thò đầu nhìn vào, hỏi: “Anh vẫn còn làm việc giờ này sao?”
Kiều Kiến Xuyên ừ một tiếng, vẻ mặt có chút trầm lặng: “Đang xem số liệu của phòng thí nghiệm, tìm cách xem có thể cải tiến gì không. Thật ra, ba nói không sai, anh đúng là kém hơn Lục Thời Dã một bậc. Phải cố gắng hơn nữa mới có thể theo kịp.”
Anh giục: “Khuya rồi, Tiểu Bảo mau về ngủ sớm đi, đừng lo cho anh.”
Bị giục mãi, Kiều Kinh Đào đành trở về phòng mình, cảm thấy bản thân không giúp được gì, trong lòng có chút chán nản.
Nằm trên giường lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, cậu dứt khoát mở điện thoại, tìm kiếm tin tức về Lục Thời Dã.
Mới nhất là một bài phỏng vấn.
Trong video, người đàn ông ngồi trên sofa trong văn phòng màu trắng ngà, bên cạnh là một chậu cây xanh um.
Lục Thời Dã có gương mặt góc cạnh rõ nét, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu lòng người, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhạt màu. Hắn mặc bộ vest cắt may tinh tế, mười ngón tay đan vào nhau, dáng vẻ thong dong bình tĩnh.
Đối mặt với các câu hỏi, hắn trả lời bằng giọng trầm thấp, ngữ khí chậm rãi, từ ngữ chuyên nghiệp nhưng không khó hiểu. Cả người toát lên phong thái khiến người ta tin phục.
Giọng cũng dễ nghe nữa!
Không đúng không đúng! Mình và anh trai là cùng một phe!
Kiều Kinh Đào bực bội cắn ngón tay: "Đúng là làm bộ làm tịch!"
Cuối buổi phỏng vấn, phóng viên hỏi: “Có thể hỏi một câu chuyện riêng tư không?”
Lục Thời Dã hơi nhướng mày: “Được.”
“Nghe nói anh vẫn còn độc thân?”
Lục Thời Dã gật đầu: “Đúng, trước đây bận học, bây giờ bận công việc, nên chưa có cơ hội yêu đương.”
Phóng viên tranh thủ hỏi tiếp: “Vậy anh có tiêu chuẩn gì cho nửa kia không?”
Lục Thời Dã không biết nghĩ đến điều gì, khóe môi hơi cong lên, khuôn mặt lạnh lùng cũng trở nên dịu đi đôi chút. Hắn chậm rãi nói: “Không có yêu cầu gì cả, chỉ cần đáng yêu là đủ.”
Thích con gái đáng yêu sao?
Loại này đầy ngoài kia mà, tiêu chuẩn cũng rộng quá đấy.
Nhưng cũng đúng, đa số người đều không cưỡng lại được sự đáng yêu.
Giống như bạn cùng phòng của cậu, chỉ cần nghe một cô gái trên mạng nũng nịu gọi “anh ơi” là đã bị mê đến mất cả lý trí. Hắn hớn hở ôm điện thoại, đặt trà sữa, mua cơm hộp, tặng cả váy đẹp. Đến khi bên kia ngỏ ý cần tiền, hắn lập tức chuyển hết tiền sinh hoạt qua.
Đôi mắt Kiều Kinh Đào bỗng sáng lên.
Khoan đã!
Nếu mình giả làm một cô gái đáng yêu để dụ dỗ Lục Thời Dã, ngọt ngào yêu đương với hắn vài tháng rồi đá phũ phàng, khiến hắn nếm trải đau khổ trong tình yêu, chẳng phải có thể giúp anh trai xả giận sao?!