Vì thế sau khi trải qua chuyện bị bắt làm sói lần này, Lâm Nhiên không còn dẫn Oscar đi dạo phố chung nữa, thay vào đó biến thành hai tên giả nhân giả nghĩa Golden Retriever và Labrador kia, đương nhiên, phúc lợi đặc biệt là chân gà khi mua đồ ăn mỗi ngày cũng không còn thuộc về mình nữa.
Không chỉ như vậy, mỗi khi tâm trạng Oscar ủ dột khó nhịn chuẩn bị há miệng hú lên vài tiếng, Lâm Nhiên cũng đều chạy đến ngăn cấm: “Còn kêu nữa tao sẽ vứt mày đi!”
Mặc dù Lâm Nhiên đã giải thích về chuyện này nhưng Oscar cho rằng cái gọi là giải thích đều là con nhỏ Lâm Nhiên này có mới nới cũ bội tình bạc nghĩa thay lòng đổi dạ lấy cớ mà thôi. Nói gì mà bởi vì mình trông giống sói, tiếng kêu cũng giống sói, cho nên không thể tùy tiện ra ngoài, không thể tùy tiện tru lên phát ra tiếng, nếu không sẽ dọa người khác. Ta nhổ vào!
Lần này xem như Oscar đã hoàn toàn thua dưới thân con sói chưa từng gặp qua bao giờ, cho nên nó đã âm thầm hạ quyết tâm, nếu như ngày nào đó nó có thể nhìn thấy cái gọi là sói kia một lần thì nhất định phải khiến nó muốn sống không được, muốn chết không xong.
Cơ hội luôn tới đột nhiên như vậy.
Mỗi tháng Lâm Nhiên đều vào thành phố một chuyến, nghe nói là tiến hành cái gọi là tổng hợp báo cáo nghiên cứu, bình thường buổi sáng cô rời khỏi nhà lúc bảy, tám giờ, chạng vạng sẽ trở lại, thế nhưng lần này dường như xảy ra chút vấn đề.
Đêm đã khuya lắm rồi, Lâm Nhiên vẫn chưa trở về. Đàn chó sốt ruột nằm nhoài ngoài cổng lớn trông mong chờ đợi. Đương nhiên Oscar sẽ không chen chúc ở hàng rào ngoài cổng giống mấy con chó khác, bình thường nó có lối đi riêng, ví dụ như bám vào mái hiên nhảy lên trên tường, nơi này không chỉ có tầm nhìn rộng, hơn nữa không khí tươi mát.
Không biết đợi bao lâu, cuối cùng Oscar cũng nhìn thấy xe của Lâm Nhiên. Đàn chó nhốn nháo, chuẩn bị nhào lên người Lâm Nhiên. Nhưng đúng lúc này, Oscar nhìn thấy Lâm Nhiên gầy yếu lôi từ sau cốp xe ra một vật. Chuẩn xác mà nói, đó không phải là một vật mà là một sinh vật họ chó Oscar chưa từng nhìn thấy.
Lâm Nhiên khiêng nó, được đàn chó vây quanh mà đi vào cửa. Lúc này Oscar mới thấy rõ sinh vật trên vai Lâm Nhiên. Bộ lông bóng mượt mềm mại màu xám bạc, chiếc đuôi dài to khỏe rũ xuống ở phía sau lưng Lâm Nhiên, con ngươi màu vàng hơi híp lại, có một loại tư thái khiến kẻ khác không rét mà run.
Lâm Nhiên thở hổn hển đặt tên kia xuống đất, chân sau bên phải của nó còn quấn băng vải thật dày, dường như bị thương rất nặng. Lâm Nhiên vỗ bụi trên tay, nói với đàn chó: “Đây là thành viên mới của mấy đứa! Nó bị thương, mấy đứa nhất định phải trông nom nó thật tốt!”
Đàn cɧó ©áϊ hiểu cái không sủa vài tiếng. Chỉ có Oscar trong lòng không khỏi hơi run rẩy.
Người này trông quá giống mình.
Ngoại trừ màu mắt và lông, bất kể là lỗ tai, thân hình hay là cái đuôi, quả thực là giống mình như đúc cùng một khuôn ra. Chẳng lẽ… người này là anh em của mình hay sao?
Lâm Nhiên nhốt riêng tên kia vào trong một cái l*иg sắt, mấy con chó khác dường như không hứng thú với nó lắm, đã quay về ổ đi ngủ từ lâu rồi, chỉ có Oscar thừa dịp đêm khuya vắng người lặng lẽ tới gần cái l*иg sắt kia.
Ánh trăng mờ mờ dường như phủ một tầng ánh bạc lên lớp lông của nó, nó nằm nghiêng trên mặt đất, cái chân bị quấn băng nhẹ nhàng đặt ở bên người, mắt nhắm chặt, luồng lệ khí khi vừa vào cửa hình như cũng giảm đi vài phần.
Oscar lặng lẽ ghé đầu vào sát l*иg sắt, thật cẩn thận kêu lên hai tiếng: “À hú à hú…” Tên nhóc, rốt cuộc mày có phải đồng loại của tao hay không? Nếu đúng thì mày kêu một tiếng coi…
Đôi mắt của vị đang nằm kia đột nhiên mở ra, con ngươi vàng rực lóe lên tia sáng quỷ dị.
Oscar sợ tới mức lảo đảo, lập tức lấy lại bình tĩnh tiếp tục tới gần: “À hú hú hú…” Nhìn mày thế này, chẳng lẽ cũng là dòng tộc chó trượt tuyết Siberia cao quý chúng ta?
Đôi mắt màu vàng kia giễu cợt nhìn chằm chằm vào Oscar, khinh miệt chớp chớp rồi nhắm lại.
Oscar: “…” Mọe nhà nó, ông đây thế mà lại bị người ta coi khinh!
Oscar lặng lẽ nhe răng với cái tên ngạo mạn trong l*иg sắt, chó trượt tuyết Siberia chúng ta đều ôn hòa hiền lành, cái tên què vô lễ này nhất định là con chó hoang bị vứt đi được Lâm Nhiên nhặt ở ven đường về!
Sáng sớm hôm sau, Lâm Nhiên dốc lòng làm bữa sáng chăm bệnh đặc biệt cho cái tên ngạo mạn bị thương kia, dù rằng tên kia vẫn đeo bộ mặt lạnh nhạt hờ hững nhưng hình như Lâm Nhiên vẫn rất vui vẻ.
Oscar tức giận không thôi, vẫy vẫy đuôi đến bên người Lâm Nhiên. Đầu tiên là nó vô cùng thân thiết cọ cọ cánh tay Lâm Nhiên, tiếp theo phẫn hận xoay người khinh khỉnh liếc tên què chân trong l*иg sắt, cuối cùng là vung đuôi lên, bữa sáng tình yêu Lâm Nhiên vừa mới chuẩn bị cho tên kia lập tức đổ ụp xuống đất.
Lâm Nhiên phẫn nộ túm cái đuôi của Oscar: “Oscar, cái tên hư hỏng này! Mày đang làm gì đấy!?”
Oscar: “Áu áu!” Cô có biết tên què này ngạo mạn lắm không cô còn chuẩn bị đồ ăn cho nó bị thế này là đáng đời nó!
Lâm Nhiên đứng lên, ảo não day ấn đường: “Trời ạ! Tao nên làm gì với mày bây giờ hả Oscar! Đây không phải chó, đây là một con sói! Mày có biết vì có được nó mà tao mất bao nhiêu công sức không?”
Oscar trừng mắt: “Hú ú ú!” Mẹ kiếp! Thì ra tên này là sói?! Chính là tên khốn sói khiến ta bị oan suốt một thời gian dài như vậy?!