Giang Thành, giữa mùa hè oi ả.
Mặt trời tháng tám gắt như đổ lửa, cái nóng hầm hập đến đáng sợ. Ngoài kia, tiếng ve sầu râm ran không ngớt, khiến lòng người bứt rứt không yên.
“Rồi rồi, biết rồi, tớ đang trên xe buýt, sắp đến rồi, sắp đến rồi. Cậu cứ giữ chân khách hàng lớn đó đã, tớ đến là tiếp nhận ngay...”
Thời Tiểu Thiên một tay vịn vào thanh nắm, một tay nghe điện thoại, mồ hôi nhễ nhại trên trán, hoàn toàn không chú ý đến bàn tay đen đúa đang luồn vào ba lô của mình.
Người ngồi ở hàng ghế sau chứng kiến cảnh này cũng dửng dưng ngoảnh mặt làm ngơ.
Xe buýt dừng ở một trạm mới, một người đàn ông mặc vest đen bước lên. Chiếc kính râm bản to che khuất nửa khuôn mặt, khiến người ta khó nhìn ra dung mạo. Khí chất có phần lạnh lùng cương nghị khiến người khác vô thức rùng mình, ai cũng lặng lẽ lùi lại vài bước, cố gắng giữ khoảng cách với anh.
Trên xe buýt không còn nhiều chỗ trống, người đàn ông đứng sau Thời Tiểu Thiên, ánh mắt sắc bén dõi theo tên móc túi.
Tên móc túi đã lấy được ví của Thời Tiểu Thiên, giờ đang từ từ rút tay về. Người đàn ông cũng đồng thời đưa tay ra, đúng lúc anh định tóm lấy tên móc túi, thực hiện một màn lật ngược tình thế chính nghĩa tất thắng...
Thì bất ngờ, chiếc xe buýt vừa mới khởi động lại phanh gấp, dừng lại đánh "kít".
Do quán tính, hai tay người đàn ông chới với về phía trước, áp lên một vật thể mềm mại nần nẫn.
Thời Tiểu Thiên chợt thấy sai sai, tự dưng mông mình nóng ran thế nhẩy?
Cô cúi đầu, đôi mắt lập tức trợn tròn.
Ba giây sau...
"Bà nội cha cái thằng biếи ŧɦái này, bà vả vỡ mặt mày!"
“Dám sờ mông bà, chán sống rồi đúng không?"
Thời Tiểu Thiên tung một cú đá, sau đó thúc mạnh khuỷu tay vào lưng người đàn ông, tiếp theo là một cái tát như trời giáng.
Hết đá vào chỗ hiểm, cô lại cú thúc khuỷu tay vào lưng, cái tát làm chiếc kính râm của người đàn ông văng xa cả mét.
Người đàn ông ôm lấy hạ bộ, đau đến toát mồ hôi lạnh, vẫn chưa kịp phản ứng.
Thời Tiểu Thiên liếc nhìn cửa xe buýt đã mở, lập tức tung thêm một cú, đạp người đàn ông ngã thẳng xuống xe.
Huỵch một tiếng, bên ngoài vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Mọi người: "..."
Thời Tiểu Thiên phủi phủi tay, đứng thẳng người với vẻ mặt ung dung, gọi với lên chỗ bác tài: “Bác lái xe đi ạ.”
Tài xế hoàn hồn, cho xe lăn bánh, để lại cho người đàn ông bên ngoài một làn khói mù mịt.
“Alo, Miêu Miêu à, để tớ kể cho mà nghe...”
Thời Tiểu Thiên lại tiếp tục cuộc điện thoại, bàn tay đen đúa ở chỗ ba lô run rẩy thò vào, trả ví lại cực nhanh, sau đó ba chân bốn cẳng xuống xe ở trạm tiếp theo.
Đàn bà mà như la sát, mạng chó quan trọng, chạy là thượng sách.