Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Hạ Kỳ thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắt thẳng một ly nước vào mặt!
Mãi đến khi Lâm Phỉ Phỉ hung hăng ném chiếc cốc rỗng trong tay xuống bàn, ả mới bừng tỉnh như vừa tỉnh mộng.
“Chị bị điếc hay không hiểu tiếng người hả? Tôi nói, rút lại lời vừa rồi, sau đó xin lỗi.”
Lâm Phỉ Phỉ cao giọng, không cần ai nhắc cũng có thể cảm nhận được cơn giận của cô.
Người xung quanh nhìn thấy khí thế này, khó tránh khỏi có chút e dè, vô thức muốn lùi bước.
Nhưng Hạ Kỳ là ai chứ?
Ả tự nhận mình còn trẻ đã leo lên vị trí tiểu hoa đán nổi bật, trong giới giải trí bao nhiêu chuyện lớn nhỏ ả chưa từng gặp qua?
Chút khí thế này, đối với ả mà nói, đúng là chuyện cỏn con.
Chỉ thấy ả lấy khăn tay ra, làm bộ bình tĩnh lau mặt.
“Ha, là tôi xem thường cô rồi. Nhưng cô có biết tôi là ai không? Tin hay không...”
Lời còn chưa dứt, Lâm Phỉ Phỉ đã túm lấy ly cà phê đen mà Hạ Kỳ vừa gọi, hất thẳng tới!
Tiếng hét chói tai vang lên, Hạ Kỳ vội vàng tránh né, suýt nữa bị dòng cà phê nóng bỏng tạt trúng.
“Cô điên rồi à? Có biết bây giờ giá trị của tôi là bao nhiêu không? Lỡ như bị hủy dung thì sao? Tôi còn ký hợp đồng cho bộ phim tiếp theo rồi đấy! Chưa kể bộ đồ này cũng bị cô làm hỏng rồi! Cô đền nổi không?”
Tưởng rằng đối phương sẽ hoảng sợ, nhưng Lâm Phỉ Phỉ chẳng những không nao núng, mà còn dứt khoát ném tấm séc vừa nhận lên bàn.
“Tôi không chỉ đền được bộ đồ của chị, mà cả bộ phim chị vừa ký tôi cũng mua luôn. Từ giờ trở đi, bộ phim đó, bao gồm cả gương mặt của chị, đều thuộc về tôi!”
Lâm Phỉ Phỉ thản nhiên gõ ngón tay lên chỗ trống của tấm séc.
“Bao nhiêu tiền, tự điền đi.”
Nhìn tấm séc trắng trơn, Hạ Kỳ cảm thấy thật nực cười. Con nhóc này có biết bộ phim đó đáng giá bao nhiêu không? Ít nhất cũng phải tính bằng trăm vạn!
Dựa vào đâu mà cô ta chắc chắn Tần gia sẽ chịu bỏ ra số tiền này?
Còn dám nói gì mà mua cả gương mặt của mình chứ!
Chưa kịp lên tiếng đáp trả, Hạ Kỳ đã nhận ngay một cái tát giáng thẳng vào mặt từ Lâm Phỉ Phỉ!
Chỉ nghe một tiếng “chát” vang lên giòn giã, vọng khắp quán cà phê nhỏ.
Hạ Kỳ bị cái tát này làm cho sững sờ, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Không biết đã trôi qua mấy giây hay mấy phút, mãi đến khi cảm giác bỏng rát trên mặt truyền đến, Hạ Kỳ mới hoàn hồn.
“Cô dám đánh tôi?”
Ả ta ôm lấy gương mặt sưng đỏ của mình, hét lên đầy kinh ngạc, như không thể tin vào những gì vừa xảy ra.
Gương mặt chính là hàng hóa, là vốn liếng. Nếu bị tổn thương, không chỉ sự nghiệp bị ảnh hưởng, mà hậu quả còn nghiêm trọng hơn thế!
Ả còn đang trông chờ vào gương mặt này để giúp mình bước chân vào hào môn cơ mà!
Thế nhưng, đối diện với sự hoảng loạn của Hạ Kỳ, Lâm Phỉ Phỉ chỉ thản nhiên mở miệng, giọng điệu đầy hiển nhiên như thể mọi chuyện vốn dĩ nên như vậy.
“Đánh chị thì đánh thôi, còn phải chọn ngày sao? Hơn nữa, chẳng phải tôi đã mua luôn gương mặt này rồi sao?”
Nhìn cô gái trước mặt với vẻ mặt vô tội, dù có là người từng trải như Hạ Kỳ cũng bắt đầu cảm thấy hoảng hốt.
Ả chưa bao giờ gặp kiểu người như thế này!
Nói ra tay là ra tay, hơn nữa còn ngay giữa chốn đông người. Cô ta không sợ chuyện này bị truyền ra ngoài sao? Không lo ảnh hưởng đến danh tiếng của chính mình à?
Dù cho Lâm Phỉ Phỉ không sợ ả, chẳng lẽ cũng không e ngại thế lực đứng sau ả sao?
Gương mặt Hạ Kỳ tràn đầy vẻ không thể tin nổi, nhưng đối diện với ánh mắt đó, Lâm Phỉ Phỉ chỉ cười khẩy, như thể đã nhìn thấu tất cả.
“Sao nào? Gương mặt của một con gà rừng tuyến mười tám như chị còn không nỡ bán à?”
“Cô nói chuyện cho cẩn thận đấy!”
“Tôi nói sai sao? Nếu không phải bám được kim chủ, chị có thể nổi nhanh như vậy à? Mới được nâng đỡ một chút đã vội mừng rỡ quên mất mình là ai. Còn dám mơ tưởng làm mẹ kế của Tần Tịch Nhiên? Đúng là tự đánh giá bản thân quá cao! Chẳng qua chị cũng chỉ là một món đồ chơi nhất thời của người ta, thích thì giữ, chán thì vứt, có tư cách gì mà đòi đối đầu với tôi? Chị nghĩ Tần gia sẽ vì chị mà trở mặt với nhà tôi sao? Đừng tự nâng giá bản thân nữa. Đến lúc bị vứt bỏ là ai thì còn chưa biết đâu.”
Cô gái trẻ dùng một giọng điệu già dặn hơn tuổi để buông lời châm chọc, từng câu từng chữ sắc bén như kim châm, đâm thẳng vào tim Hạ Kỳ!
Quả thật, kim chủ đứng sau ả ta là Tần gia, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một trong vô số món đồ chơi mà thôi!
Trong giới giải trí, chẳng ai có thể mãi mãi đứng trên đỉnh cao. Dù xinh đẹp đến đâu, rồi cũng có ngày nhan sắc phai tàn. Muốn đi được đường dài, nhất định phải tìm một lối thoát khác.
Mà bước chân vào Tần gia, chính là kết cục tốt nhất mà Hạ Kỳ có thể nghĩ đến.
Những năm qua, ả luôn nỗ lực tìm cách gắn chặt mình với Tần gia.