Sau Khi Ta Chết, Đại Gian Thần Hắc Hóa Trọng Sinh Rồi

Chương 4: Dã tâm

Nguyên Phu nhân cau mày.

Nhà Trung Nghĩa Bá có một vị Hoàng hậu đương triều, vì thế gia tộc này hành sự vô cùng kiêu ngạo. Vị Tam tiểu thư kia cũng nổi tiếng là kẻ ăn nói bừa bãi.

Nhưng dù sao cũng là nữ nhi xuất thân từ thế gia vọng tộc, sao lại dám nói ra những lời như vậy một cách vô căn cứ?

Đã trải qua nửa đời người, Nguyên Phu nhân vẫn hiểu rõ góc khuất trong những gia tộc hào môn tưởng chừng như vinh quang này. Bà trầm giọng nói:

"Chỉ e là có kẻ cố tình giở trò."

Câu nói này không chỉ khiến thanh danh của nữ nhi tổn hại, mà còn để mọi người đều ngầm hiểu rằng nàng và Tống Gia Ngạn đã đính ước.

Nếu đợi đến năm sau, khi con gái đến tuổi bàn chuyện hôn sự, liệu còn ai muốn đến cầu thân nữa chứ?

Dù có quan hệ thân cận, nhưng Tống Gia Ngạn chỉ là con thứ của phủ Quảng An Hầu. Nguyên Phu nhân cũng cảm thấy đứa cháu này không tệ, nhưng chưa từng có ý định giao phó bảo bối của mình cho y.

Thế nhưng hiện tại, người nắm quyền trong phủ Quảng An Hầu chính là lão phu nhân nhà họ Bùi. Nếu Tống Gia Ngạn có thể cưới được Bùi Loan, dĩ nhiên sẽ càng được lão phu nhân coi trọng.

Lời đồn đại như vậy lan ra, xét đến cùng, người duy nhất hưởng lợi chỉ có thể là Tống Gia Ngạn.

Nguyên Phu nhân càng nghĩ, mày càng nhíu chặt. Chẳng lẽ bà đã nhìn lầm đứa cháu này sao?

Thấy Nguyên Phu nhân đã bắt đầu hoài nghi Tống Gia Ngạn, Bùi Loan cũng biết dừng lại đúng lúc, nhẹ nhàng nói: "Dù sao đi nữa, con nhất quyết không gặp biểu ca Gia Ngạn nữa."

Trong đầu Nguyên Phu nhân thoáng qua vô số suy nghĩ, rồi cũng gật đầu: "Đúng là nên như vậy. Chuyện này lớn nhỏ thế nào vẫn chưa rõ, nhưng cũng không thể xem nhẹ. Dù ở triều đại nào, danh tiếng của nữ nhi cũng vô cùng quan trọng. Sang năm con đã mười bốn tuổi, cũng đến tuổi bàn chuyện hôn sự, tuyệt đối không thể để kẻ có dã tâm nắm lấy nhược điểm mà dị nghị."

Nói đến đây, Nguyên Phu nhân thở dài, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn Bùi Loan: "Chớp mắt một cái, con của mẹ cũng đã lớn rồi. Mẹ cũng phải thật cẩn thận, xem rốt cuộc ai mới xứng đáng với nữ nhi nhà ta."

Bùi Loan ôm chặt lấy Nguyên Phu nhân, xấu hổ né tránh, không đáp lời.

Kiếp trước, cũng chính vào năm mười bốn tuổi, nàng đính hôn với Tống Gia Ngạn. Nàng hiểu rõ, y sẽ khoác lên mình lớp vỏ bọc ôn hòa khiêm nhường, từng bước một cướp đoạt vinh quang của phủ Trường Lạc Hầu. Vì sợ phụ mẫu lại tiếp tục tin tưởng y, nàng mới cố ý dùng lý do này để nhắc nhở mẹ.