Giam Cầm Dưới Làn Da

Chương 1:

Trần Mặc trở về nhà vào lúc tám giờ tối, một ngày như bao ngày khác. Căn hộ cao cấp trên tầng 28 sáng đèn, nhưng không có hơi ấm. Anh mở cửa, tháo cà vạt, cởi bỏ áo vest, quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ.

Vừa bước vào, anh đã nghe thấy tiếng nói từ phòng khách.

"Anh rể, anh về rồi?"

Động tác nới cổ tay áo của Trần Mặc chợt dừng lại. Anh hơi nghiêng đầu, nhìn về phía sofa.

Người con gái lười biếng dựa vào lưng ghế, đôi chân vắt chéo, tay cầm điều khiển TV, lúc nhìn anh, ánh mắt mang theo ý cười.

Lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, Lâm Khả bước tới với mái tóc còn hơi ướt. Cô nhìn chồng, điềm đạm nói: "Anh về rồi à?"

"Ừ." Trần Mặc đáp, tầm mắt lại vô thức dừng trên cô gái lạ mặt kia.

Lâm Khả bước đến bên sofa, quay sang giới thiệu: "Mặc, đây là Lâm Nguyệt, em gái của em, anh biết mà đúng không. Nó vừa tốt nghiệp không lâu, dạo này đang tìm việc, sắp tới sẽ tạm ở đây một thời gian."

Em gái?

Trần Mặc nhíu mày rất nhẹ. Đây là lần đầu tiên anh gặp Lâm Nguyệt.

Anh và Lâm Khả kết hôn đã ba năm, nhưng chưa từng gặp mặt em gái của cô ấy. Khi đó, Lâm Nguyệt đang du học bên Đức, rất ít khi liên lạc về nhà, đến lễ cưới của chị gái cũng vắng mặt, mà Lâm Khả cũng chưa bao giờ chủ động kể về Lâm Nguyệt.

Trần Mặc chưa từng hỏi Lâm Khả về cô em gái này, nói cho đúng hơn là anh không có hứng thú tìm hiểu.

Nói cách khác, Lâm Nguyệt là một cái tên quen thuộc nhưng xa lạ với anh.

"Chào em." Trần Mặc chỉ nói đơn giản.

Lâm Nguyệt ngước mắt lên nhìn anh, khóe môi cong nhẹ: "Anh rể, em có thể ở đây bao lâu cũng được à?"

Trần Mặc khẽ nhướng mày, câu hỏi này không hợp lắm với lần đầu gặp mặt.

Anh chưa trả lời, Lâm Khả đã bật cười: "Mặc kệ nó, anh không cần để ý đâu."

Cô nói vậy, tức là chuyện này không có phần quyết định của anh. Trần Mặc cũng không phải người hay để tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt. Anh chỉ gật đầu, không nói gì thêm.

Lâm Nguyệt không tiếp tục gặng hỏi. Cô vươn tay lấy một quả táo từ bàn, chậm rãi gọt vỏ.

Trần Mặc không nhìn cô nữa, anh cởi khuy cổ tay áo, đi thẳng vào phòng ngủ.

Vừa bước vào, anh đã nghe tiếng Lâm Khả phía sau: "Lát nữa em có cuộc họp trực tuyến, có thể sẽ muộn một chút. Anh ăn tối trước đi nhé."

Anh dừng lại, quay đầu nhìn về phía cô.

Lâm Khả đang đứng trước bàn làm việc, mở laptop, động tác thành thục như đã làm ngàn lần. Cô luôn như vậy – bận rộn, lý trí, lúc nào cũng đặt công việc lên trên hết.

Trần Mặc không có ý kiến, chỉ "ừ" một tiếng rồi bước vào phòng tắm.

Tiếng nước chảy vang lên.

Ở phòng khách, Lâm Nguyệt ném vỏ táo vào thùng rác, cúi đầu cắn một miếng, khóe môi khẽ nhếch lên một cách khó hiểu.

Chẳng ai có thể ngờ rằng, một câu "anh rể" tưởng chừng vô hại hôm nay, rồi sẽ trở thành thứ tối kỵ chạm đến là bỏng tay.