Mỹ Nhân Thích Diễn Lại Bị Nam Chính Cưỡng Đoạt

Quyển 1 - Chương 5

Mức độ thân mật nhất giữa họ hiện tại chỉ dừng ở nắm tay, nên phản ứng của anh cũng dễ hiểu.

Nhưng Thường Ninh không quan tâm, cô muốn gì thì phải có được.

“Tôi nói là, ngay bây giờ, hôn tôi.”

Cô đung đưa đôi chân nhỏ, ngước mắt nhìn anh: “Sao? Không muốn à?”

Làn môi đỏ mọng khẽ cong lên, đôi má hây hây như trái đào chín, đôi mắt hồ ly sáng ngời, tràn đầy tinh nghịch.

Hạ Cẩm Trình nhìn chằm chằm vào cô, đồng tử đen láy sâu thẳm như vực tối, bên trong thoáng ánh lên chút dao động.

Trước ánh mắt như đang đe dọa của cô, anh im lặng hồi lâu, cuối cùng chậm rãi cúi xuống: “Muốn.”

Anh nghiêng người tới gần, đôi môi tinh tế và hoàn hảo dần dần áp lên môi mềm của cô rồi… Dừng lại tại chỗ.

Thường Ninh cau mày, cảm thấy anh giống hệt khúc gỗ, liền vòng tay qua cổ anh, chủ động rướn người lên, giọng nói ngọt ngào phả hơi vào tai anh:

“Ôm tôi nữa.”

Hạ Cẩm Trình miễn cưỡng giơ tay ra, một tay đặt lên vai cô, một tay vòng qua eo cô, nhưng cứng nhắc như một con rối gỗ.

Thường Ninh không hài lòng, cắn nhẹ môi anh:

“Ôm chặt hơn!”

Hạ Cẩm Trình dường như không cam tâm, bàn tay nổi gân xanh, hô hấp dần trở nên nặng nề!

Cuối cùng, trước tiếng thúc giục mềm như bông của cô, anh bất đắc dĩ siết chặt cánh tay, kéo cô dán sát vào người mình…

Chẳng bao lâu sau, trong giảng đường vắng vẻ vang lên những âm thanh mờ ám.

Cô gái mặc váy tiểu thư ngồi trên bàn học, bị buộc phải ngẩng cao đầu, trong miệng không ngừng phát ra những tiếng rên khe khẽ.

Chàng trai cao lớn đứng trước mặt cô, một tay ôm chặt lấy eo, tay kia giữ sau gáy, cúi xuống hôn cô thật sâu. Đôi mắt khép chặt, vẻ mặt dường như mang theo vài phần si mê.

Thường Ninh cảm giác như mình đang ôm phải một lò lửa.

Sức nóng từ cơ thể rắn rỏi ấy không ngừng truyền sang cô, thiêu đốt đến mức đầu óc cô bắt đầu trở nên mơ màng.

“Ưm… Ưm…”

Dần dần, Thường Ninh không thở nổi, cô cố sức giơ tay đẩy anh ra, nhưng cơ thể anh vững chãi như núi, không hề suy chuyển.

Thường Ninh bực bội!

Lần sau, khi anh lại định áp sát, cô cắn mạnh lên môi anh!

Hạ Cẩm Trình khẽ rít lên một tiếng, đôi mắt mở ra, nhìn thấy cô gái trước mặt mắt ngấn nước, đang tức giận trừng anh.

Anh sững lại một giây, sau đó lập tức buông tay, lùi lại một bước, như thể né tránh thứ gì đó, toàn thân lại trở về vẻ lạnh nhạt, cấm dục.

Chỉ là, ngay khi môi hai người tách ra, một tiếng động ái muội vang lên thật rõ ràng.

Thường Ninh bị tiếng động ấy làm cho mặt đỏ bừng, vừa thở dốc vừa tức giận mắng: “Anh sao mà không biết nghe lời như vậy hả?!”

Cô đã ra hiệu mấy lần rồi mà anh vẫn còn hôn mãi như chó ấy!

Còn ôm chặt đến mức cô đau hết cả người!

Hiện giờ, đôi mắt cô long lanh, gương mặt ửng hồng, bờ môi đỏ mọng sưng nhẹ, nhìn qua là biết vừa trải qua chuyện gì.

Hạ Cẩm Trình lại lùi thêm một bước, cụp mắt xuống, giấu đi cảm xúc bên trong: "Xin lỗi, tôi tưởng em muốn vậy."

Thường Ninh trừng mắt nhìn anh càng dữ dội hơn.

Nói linh tinh cái gì vậy?!

Cô chỉ muốn hôn một chút thôi!

Nhưng mà… Xét cho cùng thì đúng là cô chủ động trước, nhất thời cô không biết nói gì, chỉ có thể ấm ức trừng anh:

“Lần sau không được như vậy nữa!”

Nói xong, cô nhảy xuống khỏi bàn học.

Không biết có phải vì hôn quá lâu hay không, vừa chạm đất, đôi chân cô mềm nhũn, cả người ngã nhào về phía trước!

May mà một cánh tay vươn ra đỡ lấy cô.

Thường Ninh vội bám vào, nhỏ giọng “Aiya” một tiếng.