Trên đỉnh núi Đông Cực, Khâu Hạc cau mày khó chịu, hắn trừng mắt nhìn nam nhân đối diện đang ôn hòa như ngọc.
"Ta vừa mới tiếp nhận Ma giáo."
"Ta biết, rồi sao?"
"Ngươi không thể để ta chơi hai năm rồi hẵng đánh à?"
"Không thể."
"Vậy lý do là gì? Tại sao ngươi cứ nhất định phải đánh với ta?"
"Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị."
"..."
Khâu Hạc cạn lời, hắn và Chu Thụy Lương gần như lớn lên cùng nhau, từ bé đã bị đem ra so sánh, trở thành con nhà người ta trong mắt đối phương.
Thế nhưng thời gian trôi qua, số phận hai người lại rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt.
Một người là con trai độc nhất của giáo chủ Ma giáo, con đường đã được định sẵn là tà ma ngoại đạo, chính là Khâu Hạc bây giờ.
Người còn lại là con trai của hộ pháp Ma giáo nhưng lại bỏ trốn khỏi Ma giáo. Sau này mới biết đó là một hiểu lầm nhưng dù thế nào đi nữa, cho dù chuyện trước kia có sai sót, thì hộ pháp vẫn không quay về và Chu Thụy Lương cũng chẳng còn là bạn thuở nhỏ của Khâu Hạc nữa.
Ai ngờ được với thiên phú vượt trội, mười mấy năm sau, Chu Thụy Lương lại trở thành ứng cử viên sáng giá cho vị trí Minh chủ võ lâm. Và giây phút này, hắn ta đối mặt với Khâu Hạc, không phải để ôn chuyện, mà là để thách đấu.
Khâu Hạc càng nghĩ càng bực. Từ nhỏ hắn đã bị nhồi nhét đủ thứ, vốn định chờ đến tuổi trưởng thành sẽ xuống núi tiêu dao một phen. Kết quả, đúng ngày thành niên, cha mẹ hắn cười hì hì nói:
"Hạc nhi à, con cũng lớn rồi. Chúng ta quyết định đi vân du tứ hải, Ma giáo giao lại cho con nhé."
Thế là Khâu Hạc cứ thế mà thành giáo chủ. Chưa đầy nửa tháng sau, hắn còn chưa kịp hiểu rõ Ma giáo rốt cuộc có bao nhiêu thế lực, thì đã nhận được chiến thư của Chu Thụy Lương.
Khâu Hạc tuy tùy hứng nghịch ngợm nhưng không hề ngu dốt. Biết trốn không thoát, dù Chu Thụy Lương không cần phải giải thích với võ lâm thiên hạ, thì Khâu Hạc cũng phải có lời với Ma giáo.
"Chu ca, hay là ngươi nhường ta một chút đi?"
Chu Thụy Lương thoáng sững sờ. Hắn ta không ngờ đến nước này mà Khâu Hạc vẫn giữ nguyên cái tính vô tư, mặt mày lúc nào cũng láng bóng, chẳng bao giờ chịu dày thêm chút thịt, thứ mà người ta thường gọi là… da mặt mỏng.
Hắn ta thầm nhắc nhở bản thân vài lần: phải giữ phong thái, phải giữ phong thái.
Dù vậy, Chu Thụy Lương vẫn duy trì vẻ quân tử nghiêm túc:
"Được."
"Tốt quá! Vậy đấu võ đi." Khâu Hạc rút kiếm nhưng ngay khi kiếm phong vừa lộ ra, hắn bỗng dừng lại, chợt nhớ ra điều gì:
"À đúng rồi, Chu ca, nói trước không đánh vào mặt nha. Tối nay ta còn bận làm chứng hôn cho nhi tử nhà Nam hộ pháp."
Gương mặt bình thản của Chu Thụy Lương cuối cùng cũng có một biểu cảm. Tay cầm kiếm hơi run lên, thanh kiếm cũng rơi xuống đất theo câu nói kia.
"Hắn… hôm nay hắn… thành thân?"
"Đúng rồi, sao ngươi lại có biểu cảm này? Tiểu Vũ không mời ngươi uống rượu mừng à? À… đúng rồi, ngươi là chính đạo, đâu cùng đường với bọn ta." Khâu Hạc buông tay, tặc lưỡi: "Vậy giờ còn đánh nữa không?"
"Đánh!"
Khâu Hạc còn chưa kịp phản ứng, kiếm của Chu Thụy Lương đã bổ thẳng tới, mang theo sát khí chưa từng thấy.
"Ê, ngươi thực sự đánh à? Vậy đừng trách ta..."
Cả hai đều không ngờ đối phương lại lợi hại như thế. Đặc biệt là Khâu Hạc, dù biết Chu Thụy Lương là kẻ nghiêm túc nhưng không ngờ kiếm pháp của hắn ta lại dứt khoát lạnh lùng đến vậy. Không giống chiêu thức chính đạo thông thường, đường kiếm của Chu Thụy Lương sắc bén, nhanh gọn, mang theo ý chí sát phạt rõ ràng.
Dù vậy, bất kể lợi hại đến đâu, vẫn không thể chống lại một chữ: Mệt.
Sau một ngày một đêm giao đấu, người đầu tiên dừng tay là Khâu Hạc.
"Ngừng! Ngừng! Ngừng!"
"?"
"Ngươi không mệt sao?"
"…Mệt."
"Đấy, ta cũng mệt này. Nghỉ một chút, nghỉ một chút đi."
Hai người ngồi trên đỉnh Đông Cực, gió lạnh lùa qua. Khâu Hạc hít sâu mấy hơi rồi than:
"Ta đói bụng quá, Chu ca, kiếm gì cho ta ăn đi."
Chu Thụy Lương không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chân trời nơi mặt trời đang mọc, ánh mắt vô định.
"Trong bọc của ta có."
"Ồ."
Khâu Hạc không chút khách khí lục tìm trong bọc của Chu Thụy Lương, vừa lấy được bánh liền quay người lại nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn khựng lại.
Chu Thụy Lương… đang khóc.
"Ngươi… sao thế?"
"Không có gì."
Khâu Hạc vừa nhai bánh vừa cười hỏi: "Không có gì sao lại khóc?" Nhưng lời còn chưa dứt, hắn đã nghe Chu Thụy Lương hoảng hốt hét lên:
"Tiểu Hạc, cẩn thận!"
Khâu Hạc chưa kịp phản ứng đã trượt chân rơi xuống vách núi. Dù khinh công có tốt đến đâu, cũng không thắng nổi vực sâu hun hút.
Hắn thậm chí còn chưa kịp ra khỏi thành Lư Hà, chưa kịp ghé lầu hoa của Ma giáo, chưa được đặt chân lên du thuyền ở Vân Châu, chưa từng ngắm rừng phong đỏ rực trên hồ sơn.
Hắn còn chưa kịp hiểu vì sao Chu Thụy Lương lại khóc… đã phải chết như vậy sao?
Câu cuối cùng Khâu Hạc để lại cho thế gian này là:
"Mẹ kiếp!"
(Editor: Vì đã chuyển sang bối cảnh hiện đại, nên ngôi xưng sẽ thay đổi.)
Mang theo mùi nước sát trùng thoang thoảng trên hành lang, Tống Bác Duệ khoác bộ vest chỉnh tề, một tay đút túi quần, tay còn lại lấy điện thoại ra bấm một dãy số. Sau một tiếng "Alo?", anh dứt khoát bỏ qua những ánh mắt đang dõi theo, trong đó có người tò mò, có kẻ mong chờ rồi mở cửa bước vào phòng bệnh cao cấp.
Dù gọi là phòng bệnh nhưng nội thất bên trong chẳng khác gì một phòng hạng sang của khách sạn năm sao. Mùi thuốc sát trùng không quá nồng, điều này khiến Tống Bác Duệ cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Vừa nghe điện thoại, anh vừa đi đến bên giường bệnh. Người nằm đó có sắc mặt tái nhợt vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Như thể không bận tâm đến sự hiện diện của bệnh nhân, Tống Bác Duệ giữ giọng nói ôn hòa, pha chút ý cười, tiếp tục trò chuyện qua điện thoại:
"Ừ, tôi đến rồi… Đừng lo, tôi ở đây trông chừng cậu ấy… Tôi biết mà, văn phòng không quá bận… Không cần cảm ơn, tôi cũng mong cậu ấy sớm tỉnh lại… Được rồi, tạm biệt."
Tống Bác Duệ cúp máy rồi cẩn thận kiểm tra túi truyền dịch của Hạ Ngôn Tân, xác nhận tốc độ truyền ổn định, sau đó lại cúi nhìn kim truyền trên tay cậu, không có gì bất thường. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt người bệnh.
Không hổ danh là người nhà họ Hạ, hoặc có thể nói, nhan sắc của người nhà họ Hạ luôn đạt đến mức hoàn mỹ hiếm thấy. Bỏ qua sắc mặt nhợt nhạt, làn da của Hạ Ngôn Tân vẫn mịn màng không chút tỳ vết. Hàng mi dài như cánh quạt nhẹ rũ, sống mũi cao thẳng, đôi môi không còn sắc đỏ như trước mà chỉ còn nhàn nhạt một màu phấn nhợt. Gương mặt cậu gầy đi ít nhiều, có lẽ vì lâu nay không ăn uống mà chỉ truyền dịch dinh dưỡng.
Biểu cảm của Hạ Ngôn Tân vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng chỉ một tháng trước, cậu từng suýt mất mạng trong một vụ tai nạn xe hơi có chủ ý. Dù đã thoát khỏi lằn ranh sinh tử nhưng tổn thương não quá nghiêm trọng, khả năng cao sẽ không bao giờ tỉnh lại. Dù có tỉnh cậu cũng chỉ là một con người thực vật biết mở mắt mà thôi.
Tống Bác Duệ nhìn Hạ Ngôn Tân hồi lâu. Chàng trai lúc nào cũng mang theo nụ cười kia… thật sự sẽ không tỉnh lại sao?
Anh khẽ thở dài, cởϊ áσ vest treo lên móc phía sau cửa rồi quay lại mép giường ngồi xuống.
Tống Bác Duệ lấy laptop ra định tranh thủ ba tiếng này để nghiên cứu vụ án mới vừa tiếp nhận.
Bên ngoài cửa sổ phòng bệnh, một nữ y tá nhón chân nhìn vào. Thấy người trên giường vẫn đang hôn mê, cô ta lặng lẽ rời đi, bước tới cuối hành lang rồi bấm một dãy số.
"Alo, là tôi." Cô ta cúi đầu hạ giọng: "Cậu ấy vẫn đang ngủ, luật sư Tống cũng có mặt ở đây… Không có gì bất thường, anh ấy chỉ đang xem máy tính… Được, tôi sẽ chú ý. Nếu có chuyện gì, tôi sẽ lập tức báo cho anh… Tôi biết rồi, tạm biệt."
Cô ta vội vàng cất điện thoại, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp y tá trưởng đang đứng trước mặt đang nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nữ y tá dè dặt chào hỏi: "Chị Trương."
Y tá trưởng Trương cười tủm tỉm: "Sao thế? Lại gọi điện cho bạn trai à? Cần gì phải lén lút thế chứ? Hay là hai người đang bàn chuyện gì… không phù hợp với trẻ em hả?"
Nữ y tá âm thầm thở phào, vờ đấm nhẹ lên vai y tá trưởng, cười nói: "Chị lại trêu em rồi."
Chị Trương đưa khay dụng cụ trên tay cho cô ta, khẽ chọc vào má rồi nghiêm túc hơn một chút: "Được rồi nhóc con, làm việc thì lo mà tập trung. Chỗ này cứ để chị lo, em qua phòng 1207 tiêm cho bệnh nhân đi, tiện thể nhắc anh ta bớt nhìn điện thoại lại, nghỉ ngơi nhiều vào."
"Dạ, em đi ngay."
Nữ y tá vừa rời đi, nụ cười trên mặt chị Trương cũng dần tắt. Khóe môi khẽ nhếch lên một cách châm chọc, cô ấy bước đến chỗ cửa sổ mà cô y tá lúc nãy vừa đứng.
Bên trong phòng bệnh, người kia vẫn nằm im lặng như cũ, tựa hồ sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Chị Trương thở dài, trong mắt ánh lên chút đau thương. Nhưng cuối cùng, cô ấy chẳng thể làm gì khác, đành xoay người rời đi.
Khi làm việc, Tống Bác Duệ luôn đòi hỏi sự tập trung cao độ. Trong các vụ kiện, nếu muốn giành chiến thắng, đôi khi cần phải nắm bắt những điểm mấu chốt bất ngờ, mà những điểm này thường ẩn giấu trong từng chi tiết nhỏ nhặt.
Hệ quả của việc tập trung tinh thần quá mức chính là anh hoàn toàn không nhận ra người nằm trên giường bệnh đã chậm rãi mở mắt.
Mí mắt Khâu Hạc nặng trĩu tựa hồ phải dốc hết toàn bộ sức lực mới có thể hé ra một chút.
Ánh sáng chói lóa đột ngột tràn vào, khiến cậu không thể không nhắm mắt lại.
Vài phút sau, cậu mới từ từ mở mắt lần nữa.
Đập vào mắt cậu là trần nhà trắng toát, cùng với một vật thể kỳ lạ treo lơ lửng phía trên.
Đôi mắt cậu đảo quanh, cuối cùng cậu cũng nhìn thấy một người đang ngồi cạnh giường mình. Nhưng thứ người đó đang cầm là gì? Trên người người đó mặc cái gì? Và… người này là ai?
“…Ai…”
Khâu Hạc vừa mở miệng lập tức nhận ra giọng mình khàn đặc nhưng một tiếng này lại đủ để khiến người bên cạnh ngẩng đầu lên.
Và thế là câu đầu tiên cậu thốt ra khi đến thế giới này lại là: “Chu Thụy Lương, tóc ngươi đâu?”
“Khụ khụ khụ…”
Vừa nói xong, Khâu Hạc liền ho sặc sụa. Cổ họng cậu như bốc cháy, nóng rát và khó chịu vô cùng.
Tống Bác Duệ lập tức rót nước đỡ cậu dậy uống. Sau đó việc đầu tiên anh làm là khóa chặt cửa phòng bệnh, đóng kín cửa sổ, kéo rèm lại. Cuối cùng anh khoanh tay trước ngực, cúi xuống nhìn chàng trai đang nằm trên giường.
“Bây giờ, chúng ta nói chuyện một chút.”
Anh nhướng mày, giọng điệu mang theo sự sắc bén:
“Chu Thụy Lương là ai? Tóc ngươi đâu nghĩa là gì? Và quan trọng nhất…”
Tống Bác Duệ dừng lại vài giây, tựa hồ đang do dự, lại tựa hồ đang cân nhắc điều gì đó, rồi mới tiếp tục:
“Cậu là ai?”
Bản năng đầu tiên của anh là cho rằng Hạ Ngôn Tân bị mất trí nhớ. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt người kia, anh chợt lưỡng lự.
Rõ ràng trước mặt anh là Hạ Ngôn Tân. Nhưng… cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
Không giống mất trí nhớ. Mà giống như… linh hồn đã bị thay thế.
Khâu Hạc uống cạn một cốc nước lớn, cổ họng lập tức dễ chịu hơn hẳn. Ngoài cảm giác cơ thể hơi cứng đờ ra, cậu không thấy có gì bất ổn, mỗi ngày cậu vẫn được truyền dịch đầy đủ, dinh dưỡng không hề thiếu chút nào.
Cậu nhìn người đàn ông trước mặt, nghe đối phương nói mấy câu chẳng hiểu nổi, nhíu mày hồi lâu rồi mới hỏi: “Vậy ngươi là ai?”
Khâu Hạc không thông minh lắm nhưng cũng chẳng ngu. Ít nhất sau khi nghe đối phương nói xong, cậu đã chắc chắn người này không phải Chu Thụy Lương. Mà chuyện tóc tai gì đó, xét cho cùng cũng chẳng quan trọng. Dù sao thì với người này mà nói, có vẻ chẳng có cái gọi là thân thể, tóc da là do cha mẹ ban cho gì cả.
“Tôi hỏi trước.”
“Ngươi trả lời trước.”
“…”
Sắc mặt Tống Bác Duệ lạnh đi một chút. Bởi vì Hạ Ngôn Tân mà anh quen biết là kiểu người mặt than chính hiệu.
Chính xác hơn là một dạng mặt than khác, ngoài nụ cười lịch sự và nụ cười mỉm bí hiểm ra thì gần như không có biểu cảm thứ ba.
Mà người trước mặt anh lúc này hiển nhiên không thuộc loại đó.
Nếu phải tìm một từ để hình dung… Tống Bác Duệ nhìn thoáng qua chàng trai đang trợn mắt lườm mình, có lẽ là… giương nanh múa vuốt?
“Thôi được rồi, ta nói trước.” Khâu Hạc nhún vai, thoải mái giới thiệu: “Ta là Khâu Hạc. Còn ngươi?”
“Tống Bác Duệ.”
“Tống Bác Duệ? Không phải Chu Thụy Lương?”
Nói xong, ánh mắt cậu bỗng đảo qua vật gì đó trên bàn, lập tức chỉ tay về phía đó:
“Đúng rồi, thứ đó là gì? Vừa nãy ngươi xem cái đó đúng không?”
Tống Bác Duệ liếc nhìn theo hướng tay cậu, lạnh nhạt đáp:
“Máy tính.”
“Máy tính? Còn cái kia?” Khâu Hạc lại chỉ vào bình truyền dịch bên cạnh.
“Dịch truyền đường glucose.”
“Glucose? Đường?” Khâu Hạc nhíu mày: “Thế còn cái này?”
“Bình oxy.”
“Còn cái đó?”
“Nút khẩn cấp.”
“Vậy còn…”
“Đồng hồ.”
“Cái này?”
“…”
Tống Bác Duệ theo bản năng lùi về sau một bước, đưa tay xoa huyệt thái dương. Anh không để tâm đến những thắc mắc của Khâu Hạc, chỉ dừng lại một chút, như thể đang lấy can đảm, rồi ngẩng đầu lên, giọng nói lớn hơn trước:
“Cậu… cậu vốn tên là Hạ Ngôn Tân. Một tháng trước, cậu gặp tai nạn xe hơi. Rất có thể đó không phải tai nạn mà là do anh họ của cậu, Hạ Ngôn Tùng, cố tình sắp đặt. Chiếc SUV của cậu đã bị người ta động tay chân.”
Ánh mắt Tống Bác Duệ tối đi, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc hơn:
“Nếu cậu còn muốn sống, tốt nhất là rời đi ngay bây giờ. Hoặc… tiếp tục giả chết.”
Khâu Hạc ngây ra nhìn anh, đôi mắt đen nhánh không vương chút tạp chất nào. Làn da tái nhợt kết hợp với vẻ mặt ngây thơ, trông có chút đáng thương.
Tống Bác Duệ cũng nhìn lại cậu nhưng chỉ được vài giây đã cụp mắt xuống.
Ánh mắt đối phương quá trong trẻo, khiến anh có cảm giác bản thân như một kẻ bẩn thỉu.
Anh khẽ thở dài một hơi nhưng ít nhất thì Khâu Hạc cũng đã bắt đầu suy nghĩ về những gì anh nói. Ở nhà họ Hạ, nếu Hạ Ngôn Tân muốn sống sót, quả thực không dễ dàng gì, đặc biệt là khi có một tên điên như Hạ Ngôn Tùng rình rập bên cạnh.
Khâu Hạc trầm mặc nhìn anh một lúc lâu, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Sau đó, cậu bất ngờ hỏi một câu khiến Tống Bác Duệ suýt phát điên:
“SUV là cái gì?”