Một Trăm Linh Một Tuyệt Chiêu Biến Nam Thần Thành Của Riêng

Chương 3

Du Lạc lại nói tiếp: "Người bạn cũ đó của tớ nói, vì lúc mấy người chúng ta đánh game, thỉnh thoảng có chửi người, nhưng cậu rất yên tĩnh, nên cho rằng cậu rất dịu dàng."

Du Lạc sắp nhịn không được cười: "Tớ nói với cậu ấy, vì người bọn tờ chửi chính là cô nhóc gà mờ cậu đó, ha ha!"

Ứng Chức: "..."

Cô đá cậu ấy một cái, Du Lạc không né, chịu một cú đá của cô, mặt không đổi sắc phủi phủi bụi rồi chuồn mất.

Trước khi chuồn, Du Lạc còn nhớ ra điều gì đó liền hỏi: "Vậy tóm lại cậu có đồng ý cho cậu ấy WeChat không?"

"Không phải cậu đã khuyên cậu ấy bỏ cuộc rồi sao." Ứng Chức không hề khách khí.

"Đúng, nhưng bạn tớ đầu óc không được tốt lắm." Du Lạc thở dài: "Cậu ấy lại nói, bị bọn tớ chửi mà cậu cũng không cãi lại, cảm thấy cậu càng dịu dàng hơn nữa đó."

"Rầm" Một tiếng Ứng Chức đóng sầm cửa lại.

Thân Nghênh Hạ vừa hăng say chép bài tập, vừa hỏi: "Bảo bối Chức Chức, sao thế này? Cũng có lúc cậu không cãi lại người khác à?"

Ai mà không biết danh tiếng của Ứng Chức, hoa khôi lớp 11(3) của bọn họ có tài ăn nói tuyệt đỉnh, không có chuyện cô không cãi lại được, chỉ có chuyện cô không muốn cãi thôi.

Ứng Chức buồn bực nhét cặp vào hộc bàn, dựa vào lưng ghế: "Chức Chức lép vế, không thể không cúi đầu." T_T

"Gì cơ?"

"Mấy bạn ấy bảo sẽ chơi game cùng và giúp tớ thăng hạng game..."

Thân Nghênh Hạ hiểu hết rồi.

Ứng Chức quả thực rất thông minh, thành tích đứng đầu lớp, nhưng cô...

Chơi game dở tệ!

Nghĩ như vậy, cô ấy thậm chí còn có chút đồng cảm với Du Lạc cái tên đáng thương bị ép gánh team này.

Nhưng, bạn cùng lớp lại hỏi: "Cậu không phải không thích chơi game sao? Sao lại chấp nhất với thứ hạng trong game thế?"

Vừa nhắc đến chuyện này, Ứng Chức ngay lập tức như hồi máu sống lại: "Anh trai tớ dạo này đang chơi PUBG, anh ấy nói nếu tớ lên được hạng Kim Cương (trong game), anh ấy sẽ cho tớ chơi cùng!"

Thân Nghênh Hạ: "..."

Móa nó.

Người cuồng anh trai thật đáng sợ.

Cô ấy sắp ghen tị đến phát khóc rồi: "Sao em trai tớ không thể học theo cậu dù chỉ một phần thôi chứ? Nó mà học được của cậu một phần thôi, thì hai chị em tớ đã không đến mức ngày nào cũng ở nhà đánh nhau chí chóe rồi."

Kha Tử Thu ở bàn trên chép xong một tờ đề Toán, quay đầu sang đổi bài tập với Thân Nghênh Hạ, không quên tranh thủ buôn chuyện: "À phải rồi, hình như chúng ta đổi giáo viên Toán rồi, nghe nói đổi với lớp11 (5), không biết giáo viên mới thế nào."