Thánh Hoàng Bệ Hạ Tiểu Ca Nhi Nhân Giới Gọi Ngài Xuống Trần Chăm Con

Chương 3

Thiên Đế khẽ nheo mắt, nhìn về phía cổng trời xa xăm, chậm rãi nói:

"Ngài ấy đã xuống Nhân giới rồi."

"Thánh Hoàng thật sự xuống trần… Để làm ruộng sao?" Một tiên nga vô thức thốt lên, rồi nhanh chóng bịt chặt miệng, hoảng sợ nhìn về phía Thiên Đế và Thiên Hậu.

Tại Nhân giới.

Trên con đường nhỏ ở núi Tuấn Tuấn, một người đội nón rơm, dựa vào đống cỏ khô trên xe bò, nhắm mắt lim dim theo nhịp lắc lư của chiếc xe.

Phía trước, lão nông đánh xe vừa quất dây cương vừa lải nhải:

"Lăng tiểu tử, ngươi vừa mới chuyển đến đây, sắp vào đông rồi, phải siêng năng một chút. Củi lửa thì phải nhặt, lương thực thì phải mua đủ."

Nói đến đây, lão như cảm nhận được cái rét của mùa đông, vội co người, một tay nắm dây cương, tay kia đưa lên miệng hà hơi sưởi ấm.

"Chỗ chúng ta mùa đông lạnh thấu xương, nếu không có đủ củi lửa và lương thực, thì khó mà sống qua nổi."

Người kia khẽ mở mắt, liếc nhìn những thân cây trơ trụi hai bên đường, chỉ thản nhiên "Ừ" một tiếng.

Lão nông đánh xe nghe vậy chỉ lắc đầu, không biết Lăng tiểu tử này có thật sự để tâm hay không.

Hắn đến thôn Vân Khê vào tháng trước. Khi đó, trưởng thôn Ngô Chính đang triệu tập dân làng dưới gốc cây cổ thụ trăm năm ở đầu thôn để bàn chuyện nộp thuế.

Chính lúc ấy, một người mặc huyền y thêu chỉ vàng, đầu đội ngọc quan, như tiên nhân giáng thế, từ cuối con đường, chậm rãi bước tới giữa ánh bình minh đầu ngày.

Khi ấy, cả trưởng thôn lẫn dân làng thôn Vân Khê đều sửng sốt, thậm chí họ còn cứng đờ cả người vì ngỡ rằng tiên nhân thật sự hạ phàm. Người đó đứng trước mặt họ, dung nhan như ngọc, đường nét cương nghị mà tuấn mỹ. Đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả bầu trời sao vô tận. Môi hắn mím nhẹ, thoáng cười nhưng lại mang theo vẻ lạnh nhạt khiến người ta vừa kính sợ vừa khó lòng tới gần.

“Ta là một thương nhân từ kinh thành đến.” Hắn ngước nhìn cây cổ thụ trăm năm bên cạnh, rồi lạnh nhạt nói tiếp: “Nơi này phong thủy hữu tình, có thể cho ta tạm trú một thời gian chăng?”

Giọng nói thanh lãnh mà xa cách.

Thôn Vân Khê vốn thường xuyên có thương nhân đi ngang xin tá túc, nhưng người có khí chất như thần tiên thế này thì đúng là lần đầu tiên họ gặp.

“Ôi chao, tiểu lang quân!” Một phụ nhân nghe xong liền vội bước tới, nhưng người kia khẽ nghiêng người né tránh. Phụ nhân kia cũng không thấy ngượng, chỉ xoa tay vào vạt áo rồi cười niềm nở: “Người trong thôn Vân Khê chúng ta rất tốt bụng, ngài cứ yên tâm ở lại!”

Nói xong, bà ta quay sang trưởng thôn gọi: