May mà né kịp, không thì mất mạng vì "quà tặng tân thủ" mất.
Đồ cho không mới là thứ đắt giá nhất…
Cô thở dài, cúi xuống nhặt đá đánh lửa, gom lại đống gỗ, rồi xếp thêm vài viên đá lớn thành một vòng chắn gió nhỏ.
"Rắc... Rắc..."
"Rắc, rắc, rắc!"
Từng viên đá va vào nhau, phát ra những tiếng “cạch cạch”, tia lửa dần lóe lên.
Tả Nhược Hạ cẩn thận đưa đá đánh lửa lại gần đống gỗ.
Một làn khói mỏng nhẹ nhàng bốc lên, rồi một đốm lửa yếu ớt bập bùng trên bề mặt gỗ.
Từng thanh gỗ bén lửa, cháy lan sang nhau.
Chẳng mấy chốc, một ngọn lửa cam rực “xèo xèo” bùng lên.
Cô ngồi xổm bên cạnh, cầm giày hơ trên lửa như xiên thịt nướng, xoay qua xoay lại để hong khô.
Sau đó, tự biến mình thành một cái xiên khác, khom lưng xoay vòng hong khô quần áo và tóc.
Lúc xỏ chân vào đôi giày ấm áp, sống lưng cô bỗng thấy lạnh toát, không phải vì sợ, mà là vì xúc động.
Cô đứng thẳng người, chống nạnh, hét lớn:
"Tới đây đi! Đám búp bê gỗ, bà đây có thể chơi đuổi bắt với tụi bây cả ngày đấy!"
Đáp lại cô không phải tiếng quái vật.
Mà là một tin nhắn hệ thống lạnh lùng.
[Bạn đã lần đầu nhóm lửa thành công, nhấn để nhận thưởng.]
[Phần thưởng: Bình xịt y tế *1 (chất lượng tốt)]
[Nhận được 10 mảnh ghép quay thẻ. Số lượng hiện có: 31/20. Hãy tiếp tục cố gắng!]
…
Ở một nơi xa xôi ngoài Hệ Mặt Trời.
Tại một số hành tinh, phòng livestream đang vô cùng náo nhiệt.
(PS: Tất cả ngôn ngữ ngoài hành tinh đều đã được dịch thuật lại để tiện theo dõi.)
[Cuối cùng cũng có thể xem livestream của Hành Tinh Hy Vọng rồi!]
[A? Cô ta thoát khỏi đám quái rìu kìa!]
[Ủa, sao chỉ có một người chơi từ Trái Đất vậy? Chẳng lẽ toàn bộ nhân loại trên hành tinh đó chỉ còn sót lại mình cô ta?]
[Mắt ông có vấn đề à? Thông báo bảo trì to tướng thế kia cũng không nhìn thấy?]
[Nhìn cô gái này có vẻ xui xẻo ghê ha.]
[Đồ ngốc, quay thẻ đi, quay thẻ đi! Chơi game mà không quay thẻ thì chơi làm gì!]
[Không phải chứ, lại lỗi game à? Đám người này có thể thuê một nhóm lập trình tử tế hơn không vậy?]
[Vậy là từ giờ đến khi sửa lỗi xong, chỉ có thể xem livestream này à?]
[Woa, thông minh quá ha. Nếu ông không nói, chắc tụi tôi cũng chẳng ai biết đâu đó!]
[Hy vọng nhân loại này sống lâu chút. Hẳn ai cũng biết team lập trình của Hành Tinh Hy Vọng là chậm nhất vũ trụ. @Hành Tinh Hy Vọng, mau sửa lỗi đi!]
[Còn lâu mới sống sót được. Đám quái rìu này xuất hiện ngẫu nhiên, bình thường chỉ có tổ đội mới đối phó được. Cô ta chỉ có một mình, sống không quá ba ngày đâu.]
[Câm miệng đi! Ông đổi tên thành “Dự Đoán Sai Hoài” luôn đi cho rồi!]
[Ông bạn trên, ông lo chuyện bao đồng ghê vậy? Ông là cảnh sát đặt tên vũ trụ hả?]
…
"Lần đầu?"
Tả Nhược Hạ chợt nhận ra một quy luật…
Những lần đầu tiên đều có phần thưởng.
Nhưng "lần đầu" này là chỉ cá nhân cô, hay là tất cả người chơi?
Theo cái vận xui đeo bám cô từ nhỏ đến lớn, chắc chắn cái gọi là "lần đầu toàn cầu" không thể nào đến lượt cô.
Không nghĩ thêm nữa, cô lướt nhanh phần thưởng.
Lỡ đâu lại có quái vật xuất hiện, cô cần tự trang bị vũ khí trước đã.
"Đừng rớt trúng đầu, đừng rớt trúng đầu!"
Nhấn chọn [Rìu thô sơ], ngay lập tức lao vèo ra xa hai mét để tránh.
Nhưng có vẻ game không tìm thấy vị trí chính xác của cô, hai cái rìu rơi xuống đất một cách nhẹ nhàng như cánh bông, chẳng hề có tí uy lực nào.
Một người, hai cái rìu.
Không ai bị thương.
Cô cúi đầu nhìn thông tin vũ khí:
[Rìu Thô Sơ (Phẩm Chất: Rác)]
Nguồn gốc: Sản phẩm lỗi từ một xưởng gia công nào đó.
Tình trạng: Được mài sắc... nhưng chưa hoàn toàn.
Công dụng: Dùng để hù dọa là chính.
Lưu ý: Không khuyến khích dùng để chém người. Nếu muốn dùng để chặt cây, hãy tìm đá mài.
Đồ chất lượng thấp, miễn phí, lấy thì lấy mà xài thì đừng trông mong nhiều.