Lãnh Vương Thịnh Sủng: Mẫu Thân Ta Là Quỷ Y Bạch Thanh Linh

Chương 5

Bạch Thanh Linh lấy lại tinh thần, nàng áp tay lên bụng, cúi đầu xuống nhìn thử.

Chỗ phần bụng có độ co rút lên xuống, đứa bé trong bụng nàng… vẫn còn sống!

“Bạch đại tiểu thư.”

“Ta tới tạm biệt muội muội, có thể để ta vào xem thử một chút không?”

Bạch Thanh Linh nhịn đau ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa phòng. Giọng nói bên ngoài kia rất quen thuộc, không phải chính là vị tỷ tỷ Bạch Cẩm kia của nguyên chủ đó sao?

Người hại chết nguyên chủ là nàng ta, nếu như để nàng ta phát hiện ra Bạch Thanh Linh đã “sống lại”, vậy thì nàng làm gì còn mạng để sống nữa?

Lúc này, nàng nhìn sang thi thể của nữ tử mang thai chín tháng bên cạnh.

Nếu như sau khi nàng chạy trốn, Bạch Cẩm phát hiện “thi thể” của Bạch Thanh Linh không có ở trong phòng củi, thì chắc chắn Đoan Vương sẽ ra lệnh lùng tìm trên quy mô lớn. Thậm chí ngay cả Hoàng Thượng cũng sẽ không dễ dàng tha cho Đoan Vương Phi đã làm hỗn loạn huyết mạch hoàng thất.

Đến lúc đó mới gọi là không còn đường để đi.

Nàng không dám nghĩ thêm nữa mà lảo đảo đi tới trước mặt thi thể nữ, đổi trang phục của hai người.

Sau đó nàng ngẩng đầu nhìn gương mặt đã hoàn toàn biến dạng vì bị loạn côn đánh chết kia.

Bạch Thanh Linh nắm tay thi thể nữ nói khẽ: “Nợ máu của các ngươi, Bạch Thanh Linh ta đã nhớ kỹ. Đợi tới khi ta trở lại, chắc chắn sẽ khiến Phủ Đoan Vương và Bạch Cẩm nợ máu trả bằng máu.”

*Nợ máu trả bằng máu: Là món nợ phải trả bằng chính máu của kẻ gây nên tội ác.

Thề xong, Bạch Thanh Linh chịu đựng sự đau nhức trên người, bò ra ngoài từ lỗ nhỏ phía sau phòng củi.

Cùng lúc đó, một đám người áo đen vượt nóc băng tường lao tới phòng củi của Phủ Đoan Vương.

Trong nháy mắt khi Bạch Cẩm vừa bước vào phòng củi, đám người áo đen kia liền bay thấp từ trên cao xuống.

Bạch Cẩm bị dọa sợ cho nhảy dựng lên, lập tức hô to: “A…”

“Có… có thích khách. Người tới, người tới…”

“Ầm ầm!” Không đợi hộ vệ Phủ Đoan Vương phản ứng lại, thì đám người áo đen kia đã nhanh chóng đạp cửa, trực tiếp xông vào.

Nam tử đứng bên cạnh Bạch Cẩm dùng mũi kiếm sắc bén chỉ vào cổ nàng ta, hỏi: “Còn một đứa bé nữa đâu?”

“Đứa… đứa đứa đứa đứa bé…”

Bạch Cẩm trừng to hai mắt, nhìn xuống, chỉ thấy một thanh kiếm sắc bén đang gác lên cổ mình. Khí lạnh từ trên mũi kiếm truyền tới làm cho da đầu người ta tê dại.

Một người áo đen lao ra khỏi phòng củi, hắn còn khiêng theo một xác nữ máu me dầm dề trên vai.

Người kia nhón mũi chân, chỉ nghe “Vυ't” một tiếng, liền biến mất hình mất dạng.

Lúc này Bạch Cẩm mới ý thức được, đám người áo đen này tới là để đón muội muội Bạch Thanh Linh của nàng ta.

“Đứa bé!”

Mũi kiếm trên cổ di chuyển, lập tức rạch lên da thịt nàng ta.