Xuyên Sách: Cứu Rỗi Nam Chính Thánh Phụ

Chương 1: Tiểu thuyết

Đây là một căn biệt thự được trang trí theo phong cách tối giản.

Trên kệ sách xếp ngay ngắn những bộ sách giáo khoa ngữ văn do Nhà Xuất Bản Giáo Dục phát hành cùng nhiều loại sách chuyên ngành khác.

Điểm nổi bật nhất trong phòng khách chính là một bao cát đấm bốc được đặt ngay vị trí trung tâm.

Một người đàn ông cởi trần nửa trên, đeo găng tay đấm bốc, đang dồn sức vào từng cú đấm, để mặc mồ hôi vương vãi trên bao cát.

Làn da anh trắng lạnh, vóc dáng rắn rỏi với những cơ bắp săn chắc lại không quá phô trương, vừa vặn đến mức hoàn mỹ. Theo từng động tác ra đòn, từng thớ cơ mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh trên cơ thể anh cũng chuyển động theo nhịp.

Giọt mồ hôi trong suốt chậm rãi lăn dọc theo những đường nét cơ bắp tinh tế, mùi hương hormone nam tính lan tỏa khắp không gian.

Cú đấm sắc bén, mỗi lần ra đòn đều lạnh lùng tàn nhẫn. Tiếng nắm đấm nện lên bao cát vang vọng trong phòng, từng tiếng nặng nề nối tiếp nhau, đầy uy lực.

Nửa tiếng sau, Kỷ An Triệt tháo găng tay đấm bốc, dùng khăn lau đi lớp mồ hôi ẩm nóng trên trán, rồi tiện tay treo khăn lên giá treo quần áo.

Máy nước nóng phát ra tiếng ùng ục, phả ra từng đợt hơi nóng.

Kỷ An Triệt cầm một nhúm kỷ tử đã phơi khô, bỏ vào chiếc bình giữ nhiệt màu đen. Anh nâng ấm nước nóng lên, rót đầy ly trà dưỡng sinh.

Ánh nắng ban trưa xuyên qua song cửa, rọi vào phòng, phủ lên không gian một màu cam ấm áp đầy thư thái.

Kỷ An Triệt thả người lên chiếc ghế lắc êm ái, vươn tay cầm đại một quyển sách trên bàn, định đọc cho thư giãn. Hiện tại anh đang giảng dạy môn Ngữ Văn Đại Cương tại một trường đại học. Quyển sách này là anh vừa mới tịch thu từ một sinh viên trong lớp.

Bìa sách là một màu đen tuyền, trên đó dùng kiểu chữ Khải thư ghi tên tác phẩm: "Ngược Luyến Chốn Học Đường: Yêu Em Là Phải Tận Diệt."

[P/s: Khải thư là phong cách viết chữ Hán ra đời muộn nhất, đặc biệt phổ biến trong việc viết tay và xuất bản hiện đại.]

...Cái tên sách thật sự phi chính thống quá đi.

Vì quá nhàn rỗi, Kỷ An Triệt liền mở sách ra lật vài trang.

Nam chính trong tiểu thuyết tên là Cố Hàn Châu.

Câu chuyện mở đầu bằng cảnh nam chủ chứng kiến một vụ bắt nạt học đường.

Người bị bắt nạt tình cờ lại trùng tên trùng họ với anh, Kỷ An Triệt.

Với tinh thần trượng nghĩa, nam chủ đã báo cáo sự việc lên giáo viên chủ nhiệm, thành công ngăn chặn hành vi bạo lực học đường.

Không ngờ rằng, hành động giúp đỡ vô tình ấy lại trở thành khởi đầu cho chuỗi bi kịch cuộc đời của nam chủ.

Vì cứu "Kỷ An Triệt" khỏi đám côn đồ trong trường, nam chủ lại bị đám người đó để mắt đến.

Tên cầm đầu dùng quyền lực và thế lực của mình để đàn áp, sai đàn em đánh đập nam chủ, liên tục hành hạ hắn.

Nhưng dù bị tra tấn thế nào, nam chủ cũng không chịu khuất phục. Chính sự nhẫn nhịn và kiên cường đó lại càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ ham muốn vặn vẹo trong lòng kẻ cầm đầu, khiến hắn gia tăng mức độ bạo hành lên từng ngày.

Điều khiến Kỷ An Triệt tức giận nhất chính là—

Nam chủ rõ ràng đã vì "Kỷ An Triệt" trong sách mới chuốc phải tai họa, vậy mà người này lại vong ân bội nghĩa.

Để không bị tên cầm đầu bắt nạt, hắn ta không ngần ngại giẫm lên đầu nam chủ, hùa theo kẻ mạnh để nhục mạ hắn.

Cần phải biết rằng, tất cả bi kịch của nam chủ đều bắt đầu từ việc hắn đứng ra bảo vệ "Kỷ An Triệt" này.

Vậy mà bây giờ, người mà hắn từng giúp đỡ lại trở thành một trong những kẻ chà đạp hắn.

Thật mỉa mai!

Thấy người trùng tên với mình lại làm ra chuyện bỉ ổi như vậy, Kỷ An Triệt siết chặt nắm đấm.

Anh hớp một ngụm trà kỷ tử, thầm nhắc nhở bản thân đừng giận, tức giận hại gan.

Đè nén cơn bực bội trong lòng, Kỷ An Triệt tiếp tục đọc tiếp.