Kim Chủ Mắt Mù Rồi!

Chương 1

Giữa tháng Bảy, mùa hè oi ả, mặt trời giữa trưa nóng rát đến mức có thể chiên chín một quả trứng ngay trên mặt đường bê tông!

Rời khỏi phim trường, con đường rộng thênh thang, gần như không thấy bóng người. Thi thoảng chỉ có vài chiếc ô tô con lao vυ't qua, cuốn theo từng đợt sóng nhiệt.

Lúc Triệu Quân bước ra ngoài, cổ họng đã khô khốc như bốc khói. Nhất là bộ trang phục diễn cũ kỹ, xộc xệch trên người anh, càng khiến anh đổ một lớp mồ hôi ướt nhẹp.

Anh khó chịu kéo kéo dải vải đen trễ xuống từ ống tay áo, nhưng chỉ một động tác nhỏ vậy thôi, lưng anh lại túa thêm một tầng mồ hôi nóng rực. Anh hất mạnh ống tay áo, dứt khoát mặc kệ.

“Nóng chết người rồi!”

Triệu Quân nhăn răng lẩm bẩm, chợt nhớ đến hôm qua người quản lý của anh, Đặng Khải, có nói một câu: Năm nay nhiệt độ phá kỷ lục cao nhất từ trước đến nay.

Anh đảo mắt nhìn quanh, phát hiện bên kia đường có mấy tán ô lớn tạo chút bóng râm, dưới đó có quầy bán nước suối và đồ ăn vặt. Cạnh đó còn có một sạp báo nhỏ, bên cạnh đặt một chiếc tủ lạnh mini.

Triệu Quân lập tức phấn khởi. Hay lắm, có thể mua vài que kem ăn cho mát rồi!

Nơi này gọi là Nam Giang Ảnh Thị Thành, mới xây dựng vài năm gần đây. Hiện tại, nó chỉ mới hoàn thành phần móng, bên trong chẳng có gì ngoài một số khung cảnh dựng tạm, quy mô còn nhỏ lắm.

Bộ phim lần này quay ở đây là một dự án cổ trang tên "Kiếm Hiệp Xuống Núi", kinh phí không cao. Dàn diễn viên hầu hết đều là gương mặt xa lạ với khán giả, có vài người trông quen quen nhưng chẳng ai nhớ nổi tên. Đạo diễn cũng chẳng dễ dàng gì, nên địa điểm quay phim đành phải chọn nơi rẻ tiền nhất.

Trong phim trường chẳng có mấy hàng quán để mua đồ ăn, kiếm được một chỗ rồi, mà giá lại đắt đến khó tin. Triệu Quân đoán chừng chủ quán nhìn thấy anh mặc đồ diễn liền nghĩ hắn là diễn viên, chắc chắn có tiền, nên hét giá cao hơn bình thường.

Anh xót xa khi thấy chai nước giá gốc 1,5 tệ bị hét lên tận 10 tệ, cây kem ngoài kia 3 tệ mà chỗ này bán hẳn 20 tệ. Anh nghiến răng, dứt khoát không mua nữa.

Giữa con đường rộng lớn, chẳng có lấy một chỗ râm mát để đi. Triệu Quân ngó quanh, thấy đường trống không có xe chạy qua, liền nhanh chóng băng sang.

Vừa mới đặt chân lên vỉa hè được một nửa, Triệu Quân bỗng chốc sững người. Trong đầu anh như có một quả bom nổ tung, não bộ trống rỗng, màng tai ù đặc.

Mồ hôi nóng rực xen lẫn từng dòng mồ hôi lạnh thi nhau túa ra. Cánh tay phải, đầu gối và cả đùi phải của anh bỏng rát đau nhức.

Bên tai văng vẳng những tiếng nổ ong ong, âm thanh xung quanh trở nên mơ hồ.

Trước mắt anh là người phụ nữ quấn khăn trùm đầu khi nãy, hoảng loạn hét lên rồi lao về phía anh. Chị ta lập tức giật mạnh một cậu bé gầy đen, đờ đẫn ra khỏi lòng anh, khóc lóc thảm thiết như muốn xé nát bầu trời.

Triệu Quân cố gắng điều chỉnh hơi thở, đến lúc này mới hoàn hồn nhận ra, anh vừa lao ra cứu một đứa trẻ!

Anh nhớ lại động tác mình vừa thực hiện… cảm giác như bản thân đã bay lên vậy. Nếu nói đây là khoảnh khắc đỉnh cao nhất trong đời anh, thì cũng không quá!

“RẦM!”

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, một âm thanh giòn tan của thứ gì đó bị bẻ gãy vang lên khiến Triệu Quân giật mình quay đầu lại.

Sau đó, anh nhìn thấy một người đàn ông cao gầy, đen nhẻm, tức giận lao xuống từ vị trí lái xe ba bánh, rút ra một thanh sắt từ trong xe rồi chạy tới.

Chủ nhân của chiếc xe không biết chuyện gì đang xảy ra, cũng không dừng lại xem xét, lập tức khởi động xe định rời đi. Người đàn ông kia sốt ruột, giơ thanh sắt lên rồi đập thẳng vào kính xe, làm nó vỡ tan tành.

Nghe tiếng kính vỡ, Triệu Quân lúc này mới hoàn hồn, trí óc bắt đầu hoạt động trở lại.

Vừa nãy khi anh đi được nửa đường, đứa bé trai đen nhẻm, gầy gò vốn dĩ đang được người phụ nữ quấn khăn trùm đầu dắt tay bỗng nhiên thả lỏng tay. Người phụ nữ kia mải mê mua đồ, không để ý, còn đứa bé thì không biết thế nào lại ngồi xổm ngay trước lối đi bộ, gần với mặt đường lớn.

Đúng lúc này, con đường vốn vắng vẻ bất ngờ có một chiếc xe phóng qua. Không biết tài xế đã uống rượu hay dùng chất kí©ɧ ŧɧí©ɧ gì mà khi thấy vạch kẻ đường dành cho người đi bộ vẫn không giảm tốc độ, cứ thế lao tới với tốc độ cao, chẳng hề có phản ứng gì.