Tôi Cũng Thích Bạn Trai Của Cậu

Chương 4: Thực sự muốn viết nhật ký cho nhà bếp của mình

Đường Lẫm nấu ăn rất giỏi, chỉ cần nhìn cách cậu khuấy chảo, Lục Kim An đã cảm thấy Đường Lẫm thậm chí có thể nhận một công việc bán thời gian, hoặc tốt nghiệp xong có thể đến Hàng Châu mở nhà hàng để cạnh tranh miếng ăn với ẩm thực Khai Phong và McDonald"s.

Nhà Lục Kim An được cái đầy đủ dụng cụ nấu nướng, nhưng 90% đều là đồ mới.

Ban đầu khi mới mua những đồ dùng nhà bếp này, Lục Kim An vẫn còn lý tưởng lớn lao và lâu dài, nhưng thực tế thì... lại chưa bao giờ sử dụng.

Lợi ích duy nhất chúng mang lại là cho hắn niềm vui khi khui mở những gói hàng, đặt những thứ này vào bếp, tạo cho Lục Kim An ảo giác rằng mình đã trở thành người trưởng thành.

Sau khi Đường Lẫm hoàn thành công việc, hai món ăn mặn, một món canh và một phần cơm được bày lên bàn. Lục Kim An có chút thổn thức: "Tôi thực sự muốn viết nhật ký cho nhà bếp của mình, đây là lần đầu tiên của tôi đấy."

“Anh làm việc gì cũng có cảm giác nghi thức như vậy sao?" Đường Lẫm vừa hỏi vừa đặt đồ ăn lên bàn.

"Cảm giác nghi thức?"

"Một trăm ngày."

"Ồ..."

Lục Kim An động đũa, sau đó ngượng ngùng cười, trực tiếp thừa nhận: "Cũng có thể đăng vòng bạn bè giả vờ thân thiết. Kết quả là hôm qua tôi tức giận đến mức quên chụp ảnh, nếu ba người chúng ta cùng nhau chụp chung thì thú vị lắm."

Lục Kim An không giấu giếm gì trước mặt Đường Lẫm, chủ yếu là vì hắn có ấn tượng tốt với Đường Lẫm, không có ý tưởng nào khác. Hai là Lục Kim An không nghĩ rằng giữa họ sẽ có bất kỳ giao điểm nào, vậy nên mới thoải mái nói ra mà không sợ bị vạch trần.

Nghe vậy, Đường Lẫm không nói thêm gì nữa, chỉ im lặng ăn.

Trong lúc ăn, Lục Kim An cảm thấy người này nhất định là được nuôi dưỡng trong một gia đình rất nghiêm khắc, nếu như trong sinh hoạt hằng ngày ngoan ngoãn thì không nói làm gì, nhưng lúc ăn cơm không một động tác thừa, nhai đồ ăn cũng không phát ra tiếng động, làm hắn không tự chủ được mà quy củ hơn.

Hắn đột nhiên nghĩ đến mấy thằng bạn thích rung chân khi ăn, nhiều lần lúc ăn cơm hắn còn lén đá người kia dưới gầm bàn, rồi chẳng mấy chốc hai người đã đá nhau túi bụi.

"Cậu nấu ăn giỏi thật." Lục Kim An khen ngợi một cách chân thành.

Nếu như bình thường để qua loa thông thường, hắn nhiều nhất cũng chỉ nói "ngon" hoặc "không tệ". Có thể để Lục Kim An thốt lên một câu hoàn chỉnh như vậy đã là một sự khen ngợi cao rồi.

Đường Lẫm không hiểu Lục Kim An, chỉ cười khẽ đáp: "Ừ, vậy thì ăn nhiều một chút."

Hai người ăn gần xong, Đường Lẫm đứng lên dọn dẹp, Lục Kim An có chút ngượng ngùng, đi theo sau nói: "Để tôi rửa bát."

"Không cần đâu, anh không quen rửa thì thôi."

"Không phải vậy..." Mấy cái cơ bản này hắn vẫn làm được đấy.

"Nghĩ lại thì trông anh hơi gầy. Người thường xuyên ăn đồ ăn ngoài sao lại gầy như vậy?" Đường Lẫm đã bắt đầu rửa bát, đồng thời liếc nhìn Lục Kim An.

"Tôi á... tôi mắc chứng khó khăn trong việc đưa ra quyết định. Nếu không nghĩ ra được nên ăn gì thì sẽ không ăn luôn. Đôi khi chỉ ăn một bữa một ngày, bữa ăn đó có thể chỉ là trái cây, chẳng hạn như... táo. Tôi mua táo vì khi đến cửa hàng trái cây, tôi không biết nên mua gì, vì vậy cứ mua đại cho xong."

"Không tốt cho sức khỏe đâu."

"Không sao. Tôi tập thể dục rất nhiều, chơi bóng rổ, trượt ván, chạy bộ vào ban đêm, vậy nên thể trạng luôn rất tốt."

" Không ăn cơm, nhưng siêng vận động." Đường Lẫm nghe xong cười khẽ một tiếng: " Anh cũng thật là lợi hại."

Lục Kim An biết rằng lời này khẳng định không phải lời khen, hơi muối mặt quay người ra khỏi bếp.

Thấy trời đã muộn, hắn tắt PS5 nói với Đường Lẫm: "Tôi đi ngủ đây. Cậu cũng nghỉ ngơi sớm đi."

"Ngày mai tôi sẽ tập thể dục buổi sáng. Nếu anh không dậy, tôi cũng không đánh thức."

Chỉ những người học khoa thể dục mới có thói quen này, giống như khoa của họ thì thường lên núi để phác họa.

"Được, vậy tiện tay vứt rác giùm tôi."

"Ừ."

*

Ngày hôm sau, khi Lục Kim An đi ra khỏi phòng ngủ, hắn không nhìn thấy Đường Lẫm nữa.

Phòng ngủ cho khách đã được Đường Lẫm dọn dẹp sạch sẽ, túi đựng rác được vứt đi, thay bằng túi đựng rác mới.

Cảm giác khá kỳ lạ, sao lại để bạn trai cũ của người yêu cũ chăm sóc như vậy chứ.

Không biết bản thân đang nghĩ gì, Lục Kim An vội vã rửa mặt, thay quần áo rồi ra ngoài, muốn đến trường thể dục xem đám người tập thể dục buổi sáng kia còn ở đó không.

Cũng vừa vặn lúc Lục Kim An đến nơi, tình cờ trông thấy

nhóm học viên đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay trở về.

Hắn đứng bên lề đường, tùy tiện dựa vào cột, đôi mắt tìm kiếm Đường Lẫm trong đám đông.

Thật sự phải nói, người có chiều cao ấn tượng như Đường Lẫm không hiếm trong các trường thể thao, Lục Kim An phải căng mắt ra để nhìn.

Trong nhóm người trở về có cả nam lẫn nữ, có người nhìn thấy Lục Kim An, đội ngũ có chút xôn xao, ánh mắt không ngừng bắn về phía hắn.

Thậm chí Lục Kim An còn nghe có người nói: Nhìn anh chàng đẹp trai đằng kia kìa.

Thậm chí có người từ xa hét lớn với Lục Kim An: " Ngọa tào, người anh em, cậu đẹp trai quá."

Lục Kim An nhìn người nọ cười cười, không nói gì.

Đến nửa đoạn sau hắn cuối cùng cũng nhìn thấy Đường Lẫm, đang đi đầu một đội ngũ nhỏ.

Đường Lẫm tựa hồ đã sớm nhìn thấy Lục Kim An, lúc tới gần, liền thò tay vào túi, ném một cái túi nhỏ về phía hắn.

Lục Kim An vô thức đưa tay ra để bắt lấy, vẫn còn ấm.

Hắn mở ra, thấy bên trong đầy ắp những chiếc bánh bao hấp cỡ nhỏ. Hắn biết cửa hàng này, nó nằm hơi xa một chút, nhưng vì nằm trên đoạn đường chạy bộ buổi sáng của sinh viên trường thể thao nên vẫn có nhiều sinh viên sẽ ghé qua mua.

Hắn đoán Đường Lẫm không ăn cay vì trong này chỉ có một túi giấm mà không có dầu ớt.

Sau đó Đường Lẫm kêu lên với hắn: "Tôi mua cho anh đấy, ăn xong rồi đi học."

Nếu khó đưa ra quyết định thì không cần lựa nữa, trực tiếp chờ được sắp xếp là được.

Lục Kim An cầm chiếc bánh bao trên tay, nghiêm túc hoài nghi nếu bản thân không đến đây chờ xem Đường Lẫm tập thể dục buổi sáng thì Đường Lẫm cũng sẽ quay về nhà mang bánh bao đến cho mình.

Hắn hưởng thụ cười đáp lại: "Cảm ơn."

Những người khác trong nhóm Đường Lẫm cũng đang nhìn Lục Kim An. Có người nhanh chóng đuổi theo Đường Lẫm hỏi: "Anh chàng kia là ai thế? Đẹp trai như vậy? Khoa diễn xuất điện ảnh và truyền hình sao?"

"Tôi muốn xin chữ ký bây giờ có sao không nhỉ? Lỡ sau này anh ta nổi tiếng thì nó sẽ có giá trị lắm, phải không?"

Đường Lẫm bình tĩnh trả lời: "Anh ấy học hội họa."

Những người khác ngửa đầu cảm thán: "Ồ, nếu tớ mà có khuôn mặt của người ta, khi nào cần vẽ tranh đề tài chân dung thì chỉ cần soi gương rồi vẽ là được rồi."

"Tớ nghe nói những người học hội họa thích vẽ những người có đặc điểm nào đó nổi bật."

"Tớ cũng có điểm đặc sắc đấy nhé, tớ rất sắc* (da^ʍ)."

"Im đi thằng dở người này!" Cô gái gầm lên một tiếng, quay đầu nhìn Lục Kim An, "Anh chàng đẹp trai này, nhìn thoáng qua là biết ngay rất nổi tiếng rồi."

Lục Kim An đã ở Khu vực đại học được ba năm nhưng lại ít khi đến đây. Thỉnh thoảng mới ghé qua để chơi bóng rổ vào buổi tối.

Hiếm khi gặp được sinh viên khoa thể dục đang tập thể dục buổi sáng, bị ánh mắt của bọn họ trêu chọc, bản thân vốn đến đây với sự tự tin tuyệt đối, nhưng sau khi mơ hồ nghe thấy tiếng nói chuyện của nhóm người, lại thấy đám người này đồng loạt đi tới thăm hỏi, Lục Kim An cơ hồ chạy mất dạng.

Đội của Đường Lẫm giải tán, cậu một mình đi về một đoạn, rất nhanh đã nhìn thấy Lục Kim An ở phía xa, trên tay vẫn cầm bánh bao cậu vừa mua, trên mặt nở nụ cười tươi rói.

Lục Kim An cười rất thoải mái, rực rỡ hơn cả ánh sáng ban mai đang lấp lóe nơi chân trời.

*

Lục Kim An vốn nghĩ rằng mình và Đường Lẫm có lẽ sẽ không bao giờ có bất kỳ liên hệ nào nữa.

Không ngờ tám ngày sau, họ lại bất ngờ gặp lại.

Chiều hôm đó, Lục Kim An đi bơi với bạn bè về, hắn bỗng cảm thấy hơi khó chịu.

Lục Kim An nằm trên giường, nghĩ rằng ngủ một giấc là tốt rồi, không nghĩ tới nửa đêm lại đau đầu không ngủ nổi.

Lúc này, hơi thở của hắn bỗng trở nên khó khăn, đầu nặng đến mức không thể ngồi dậy, thậm chí còn buồn nôn.

May mắn là ban ngày hắn không ăn nhiều nên cũng chẳng có gì để nôn, bằng không trong tình cảnh có ai giúp đỡ, tình trạng tồi tệ này còn nghiêm trọng gấp bội.

Trong cơn choáng váng, hắn mở điện thoại di động, ấn vào danh mục: Gia đình.

Sau khi nhấp vào hộp thoại, hắn nhanh chóng gõ: Con sắp chết vì bệnh rồi, mau tới cứu con.

Gửi xong tin nhắn, Lục Kim An ném điện thoại lên giường, nằm đó thở hổn hển, không còn sức lau mồ hôi trên trán, toàn thân đau nhức đến mức ngay cả giơ tay cũng khó khăn, chỉ có thể chờ người nhà đến cứu viện.

Gia đình hắn cũng ở trong thành phố, cách đó khoảng 40 phút lái xe, hắn ước tính mình có thể chịu đựng được đến thời điểm đó.

Kết quả là trong lúc mơ màng, Lục Kim An dường như nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng bên giường, đưa tay chạm vào trán hắn.

Tay của người đó rất lạnh, chạm vào người khiến hắn cảm thấy rất thoải mái, vì vậy hắn cũng theo bản năng xích lại gần...

*

Đường Lẫm có chút kinh ngạc khi thấy trong nhóm trò chuyện đã im lặng từ lâu đột nhiên xuất hiện một dòng tin nhắn.

Nhóm gia đình yêu thương này được thành lập tạm thời, là kết quả do xúc động nhất thời mà ra.

Đêm đó Tần Đình rời khỏi nhóm ngay lập tức, Đường Lẫm cũng không còn để ý đến nó nữa.

Không ngờ hôm nay cậu lại đột nhiên nhận được tin nhắn này, lúc nhấp vào xem thì giật mình.

Đường Lẫm lập tức ngồi dậy, xuống khỏi giường ký túc xá, tìm một người bạn học thường trốn ký túc xá dẫn đường, chỉ cho cậu ta chỗ nào có thể trèo tường ra ngoài.

Sau khi trốn thoát thành công, cậu lập tức chạy về phía nhà Lục Kim An. Lúc này, ưu điểm của người chơi hệ thể thao đã bộc lộ, cậu đã đến nhà Lục Kim An với tốc độ gần như nhanh nhất có thể.

Đường Lẫm bấm chuông của liên tục nhưng không ai mở cửa.

Cậu gửi thêm tin nhắn vào nhóm WeChat hỏi thăm: Anh ổn chứ?

Vẫn không có câu trả lời.

Đường Lẫm chỉ có thể mở ổ khóa của Lục Kim An nhập mật khẩu.

Trên thực tế, Lục Kim An chưa từng nói mật khẩu cho cậu, nhưng lúc đó cậu chỉ cần nhìn một lần là nhớ ngay, mật khẩu là 123456.

Sau khi mở cửa thành công, cậu bước vào căn nhà bừa bộn của Lục Kim An, mở cửa phòng ngủ thì bị hình ảnh con búp bê to lớn nằm trong góc phòng dọa cho giật mình.

Sau đó, cậu nhìn thấy Lục Kim An nằm ngửa thành hình chữ "太"trên giường, không biết là đang thức hay đang ngủ.

Lần trước đến đây, Lục Kim An mặc đồ ngủ, nhưng lần này lại chỉ mặc đồ lót.

Mặc dù trông gầy nhưng đúng là có cơ bắp thật.

Đường Lẫm thử sờ trán Lục Kim An, phát hiện quả thực rất nóng, lúc cậu lấy điện thoại di động ra mua thuốc, Lục Kim An lại tiến đến gần cậu, nhỏ giọng nói: "Ba... cởϊ qυầи lót của con ra lau mồ hôi giúp con... Con cảm thấy rất dính..."

"Hả?" Đường Lẫm sửng sốt.