Bầu trời bị bao trùm bởi một màu đen đậm đặc như mực tàu, ánh trăng chiếu xuống mặt đường với những vết nứt nhỏ bò khắp nhựa đường như mạng nhện, rồi lại phủ lên những tòa cao ốc cũ nát - biểu tượng của nền văn minh hiện đại một thời. Nương nhờ vào ánh trăng sáng ngời có thể thấy vài ba con xác sống lởn vởn quanh tàn tích đổ nát.
Từ khi tận thế đến, điện trước giờ luôn được sử dụng phung phí nay đã trở thành thứ đồ xa xỉ khó với tới. Vì để sinh tồn lúc trời tối mờ mịt, con người phải dùng phương thức đơn sơ nhất. Mặt trăng rọi ngàn tia sáng hiền hòa đến muôn nơi tự nhiên trở thành tri kỷ của bao người, nhiều lần giúp họ tránh khỏi nanh vuốt của tử thần. Ấy thế mà không ngờ có một ngày, bạn của muôn nhà lại bị lấn át bởi chính cái thứ mà “người bạn thân” tạo ra.
Tòa thành tỏa sáng giữa vùng đất hoang tàn, ngọn lửa lớn cháy phừng phừng với hàng ngàn tia lửa bắn tung tóe, khói bốc lên ngùn ngụt. Vùng trời đen dần nhuộm một màu đỏ rực, cơn gió đêm nhè nhẹ thỉnh thoảng tạt vô như thể thổi bùng ngọn lửa. Từng nhà từng nhà bị nhấn chìm trong biển lửa.
Cổng thành bị phá tung, hàng loạt xác sống ồ ạt trào vào như nước lũ, kéo theo đó là tiếng thét kêu cứu thảm thiết vang vọng khắp nơi. Trước đợt tấn công bất ngờ, con người hoảng loạn chen chúc nhau cố chạy thoát khỏi móng vuốt tử thần. Nhiều người vì bảo vệ tính mạng mà sẵn sàng chà đạp lên người khác, biến quang cảnh hỗn loạn càng thêm tồi tệ hơn.
Bên trong đoàn người đang chạy thục mạng ấy, có một bóng đen đi về phía ngược lại. Giữa một biển âm thanh hỗn tạp như tiếng gào thét bất lực của những nạn nhân xấu số, tiếng khóc đau xé lòng của những đứa trẻ mất đi người thân, tiếng gầm gừ hung tợn, đói khát của bầy quái vật thì thanh âm đinh đương của xích sắt lết dưới mặt đất lại trở nên nổi bật.
Một người ông cả người dơ bẩn hai tay hai chân bị xiềng xích trói buộc từ từ đi thoát khỏi đám đông, ôm chặt thứ đồ được bọc kín vào lòng, dáng vẻ cô độc tách biệt với khung cảnh tàn khốc. Gương mặt lấm lem màu đỏ với vô vàn vết sẹo đã in hằn dấu vết tàn khốc chốn tận thế, khóe mắt ánh lên cái u ám, chết lặng… Lặng đến lạnh người.
Hắn đã trải qua mười lăm năm sống trong địa ngục sống không bằng chết, đến tận giờ phút này, hắn vẫn không hiểu tại sao mình lại rơi vào hoàn cảnh này. Người hắn coi là anh em chí cốt vì giữ tính mạng mà đẩy hắn lên làm tầm ngắm bị người đời sỉ vả, kẻ được hắn cứu thì ăn cắp hết toàn bộ vật tư mà hắn đã liều mạng để lấy về. Ngay cả tình yêu của hắn, bọn chúng cũng không tha...
“Ha, ha, ha!” Chợt nghĩ tới một vài chuyện trong quá khứ, Đình Thâm không nhịn được mà cười - một nụ cười man rợ, cuồng dại. Hắn cười vì bản thân quá ngu ngốc, quá yếu đuối, cười vì mình đã quá thánh thiện khi nương tay với bọn chúng, cười vì mình là người yêu tồi không thể cho cậu được cuộc sống hạnh phúc.
Bước chân đờ đẫn chậm chậm chạp chạp tiến về phía trước, nơi bầy xác sống đang rỉa sạch lũ người bị bỏ lại. Dửng dưng trước đồng loại đang gào thét trong bất lực, Đình Thâm ôm chặt cái bọc, tự mình lao vào biển địa ngục. Không mất bao lâu đã có một lũ quái vật xấu xí ghê tởm tụm lại xé từng mảnh da trên người.
Cái cảm giác đau đớn khi bị lũ quái vật xâu xé chia năm sẻ bảy vẫn không ngăn nổi niềm hạnh phúc hân hoan trong trái tim Đình Thâm. Nhẹ nhàng vuốt ve cái bọc, đáy mắt hắn hiện lên sự nhu hòa, tràn ngập hạnh phúc. Hắn nhớ đến ngày đầu tiên gặp được tình yêu, nhớ đến ngày hắn bắt đầu hẹn hò, rồi chuyển đến sống chung với bảo bối. Những đoạn hồi ức đẹp đẽ ấy như viên kẹo bọc đường, nhấn chìm hắn trong sự sung sướиɠ cũng khiến hắn quên đi sự khốc liệt của chốn trần gian.
Hắn căm ghét bọn chúng, hắn hận thế giới. Thế nhưng những kẻ đó đã chết, thế giới cũng tàn rồi. Cái thế gian này đã chẳng còn gì để hắn vấn vương.
Cuối cùng thì cũng thể được gặp lại em rồi, Hiển Hiển.
***
Thời tiết buổi đêm của thành phố Lâm Hải hôm nay thật xấu, mưa rơi tầm tã, những tia chớp sắc bén xẻ đôi bầu trời đen, tiếng sấm ầm vang dữ dội, đánh thức biết bao con người đang say giấc nồng.
“Hộc, hộc, hộc!” Đình Thâm bất ngờ ngồi bật dậy, miệng hơi thở hổn hển, hai tay run lẩy bẩy ôm lấy khuôn mặt, l*иg ngực phập phồng lên xuống tràn ngập nặng nề, ngay cả trái tim cũng không ngừng đập dồn dập. Phải một thời gian rất dài hắn mới có thể điều hòa cái cơ thể yếu đuối này. Để rồi khi bình tĩnh lại, mới nhận ra một điều.
Hắn không chết, hắn thế nhưng vẫn còn sống.
Theo bản năng, Đình Thâm ngay lập tức đảo mắt dò xét xung quanh. Ánh sáng vàng đỏ của đèn ngủ bao phủ khắp căn phòng tạo cảm giác ấm áp, cái giường mềm mại và thoang thoảng mùi hương của gỗ tuyết tùng như một lá chắn, bao bọc hắn trong sự an toàn. Nhìn căn phòng tưởng chừng như thân thuộc lại trở nên xa lạ, Đình Thâm đờ đẫn nhìn vào khoảng không gian vô định trước mặt.
“Anh sao vậy? Mơ thấy ác mộng sao?” Người bên cạnh đột nhiên ngồi bật dậy phát ra tiếng động mạnh, đánh thức Tạ Hiển đang say giấc. Lười biếng ngồi dậy liền dụi mắt, cậu hỏi thăm với giọng điệu còn đang ngáy ngủ.
Chợt nghe thấy giọng nói thân thuộc chỉ có trong những đoạn ký ức đẹp đẽ, con ngươi Đình Thâm bỗng chốc co lại, hai mắt mở to ra. Hắn như con robot đã lỗi thời, chậm chạp quay đầu về nơi giọng nói phát ra, cơ thể không nén được kích động run lên bần bật, nghẹn ngào nói ra hai chữ: “Hiển Hiển...”
“Em đây, anh bị sao thế, có chuyện gì—” Chưa bao giờ thấy dáng vẻ này của người mình yêu, Tạ Hiện liền trở nên lo lắng. Tiến sát gần, tay giơ lên định vuốt ve khuôn mặt thì liền bị Đình Thâm ôm chầm lấy, cả người cậu lập tức cứng đờ.
Cảm nhận được độ ấm, nhịp tim của cơ thể trong lòng ngực mình, trái tim vẫn luôn bị treo lơ lửng trên chín tầng mây của hắn vẫn chưa thể đáp xuống mặt đất. Cái cảm giác mất đi rồi hạnh phúc khi tìm thấy đan chéo với nỗi sợ hãi khi lại mất đi khiến tâm tình hắn trở nên phức tạp, cả người vẫn luôn trong trạng thái run rẩy không thể dừng lại. Vùi đầu lên bờ vai mềm mại của người mình yêu, Đình Thâm nỉ non nói: “Hiển Hiển...”
“Được rồi, được rồi! Là em đây, Hiển Hiển của anh đây!” Nghe được cái thanh âm quyến rũ ấy Tạ Hiển cố nén nỗi hoang mang vào lòng, vỗ vỗ lên cái lưng vững chắc vẫn luôn đứng ở phía trước chở che bảo vệ mình, cậu cười nhẹ, dỗ dành anh người yêu.
Nhịp thở của Đình Thâm đã dần ổn định, thân thể đã không còn run lẩy bẩy hay liên tục gọi tên mình khiến Tạ Hiển thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, ngay lập tức trên bả vai trái của cậu lại đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói.
Hàm răng của Đình Thâm cắn vào cái cổ của cậu từng chút từng chút, cảm giác đau nhói, nóng rát từng cơn, càng lúc càng tê dại. Giữa không gian tịch mịch ấy, cậu dường như cảm nhận được dòng máu đỏ trườn dài trên vai như những con rắn nhỏ. Tạ Hiển khẽ nhăn lại, mím chặt môi cố không phát ra tiếng động, như một thói quen cậu liền rúc đầu vào lòng của Đình Thâm tìm chỗ dựa.
Làn da trắng lành lạnh, dòng máu đỏ thẫm ấm nóng trong khoang miệng, dáng vẻ rúc vào mình giống một con mèo con như đang chứng minh cho Đình Thâm biết rằng, đây là Hiển Hiển, là bảo bối của hắn. Dường như lấy lại được ý thức, Đình Thâm lập tức rời khỏi bờ vai của Tạ Hiển.
“Hiển Hiển…” Nhìn Hiển Hiển trong lòng mình yếu đuối che đi vết cắn trên vai, trái tim Đình Thâm nhói đau.
Hắn muốn giải thích với cậu, muốn biện minh cho hành động xấu xa của mình. Thế nhưng, chưa kịp nói câu nào thì đầu hắn trở nên nặng dần, ý thức trở nên mông lung hơn và cảnh vật xung quanh thì quay cuồng mờ ảo.
Trước khi ngất lịm, Đình Thâm mơ hồ nghe thấy một âm giọng lo lắng vang vọng trong đầu: “Đình Thâm! Đình Thâm!”