Trên người hắn có khá nhiều vết thương, nhưng không đến mức không thể di chuyển. Tuyên Ninh cẩn thận xem xét vài lần, vạch cỏ ra, cuối cùng phát hiện, trên cánh tay đối phương có một cái bẫy thú, cái bẫy được nối với cây cổ thụ bằng dây thừng. Trên cánh tay không chỉ có một vết thương, giống như có người đã cố gắng bẻ ra nhưng lần nào cũng thất bại, rồi lại tạo ra thêm nhiều vết thương hơn. Ngoài ra, xung quanh còn có một sợi dây bị đứt, nàng gần như có thể tưởng tượng ra chàng thanh niên đã tuyệt vọng đến nhường nào.
Thật thảm.
Tuyên Ninh nghĩ.
Thì ra câu "dưới gốc cây có bẫy" có một trải nghiệm bi thảm như vậy sao?
Bàn tay của chàng thanh niên hơi tím tái vì máu lưu thông không đều. Không thể trì hoãn thêm nữa, Tuyên Ninh tìm một vị trí thích hợp để dùng lực, chuẩn bị bẻ ra giúp hắn.
Chàng thanh niên nhìn về phía sau nàng một cái, có chút thất vọng, nhưng vẫn ngăn cản: "Nguy hiểm lắm, đừng tốn công vô ích."
"Không sao, ta khỏe lắm." Vừa dứt lời, Tuyên Ninh dùng sức, những chiếc gai nhọn trên bẫy rời khỏi da thịt. Chàng thanh niên vẫn không biểu cảm, lạnh lùng quan sát, như thể người bị thương không phải là mình, chỉ có mồ hôi lạnh trên trán tố cáo cảm giác của hắn.
Đợi đến khi chiếc gai cuối cùng rời ra, cái bẫy hoàn toàn mở ra, chàng thanh niên rút cánh tay ra, Tuyên Ninh nhanh tay buông tay, ném cái bẫy sang một bên.
"Cạch."
Tiếng kim loại va chạm vang lên, chàng thanh niên và Tuyên Ninh đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Chàng thanh niên tránh tay Tuyên Ninh, tự mình băng bó. Tuyên Ninh vui vì đỡ mất công, dựa lưng vào cây cổ thụ. Nàng lén cởi nút dây của bẫy thú, lấy việc nói chuyện để che giấu tiếng động: "Ngươi tên gì vậy, ngươi cũng đi chạy nạn sao?"
Bàn tay đang bận rộn của chàng thanh niên dừng lại, nói: "Giang Đại, đa tạ đã giúp đỡ."
Đặt cái tên giả cũng qua loa quá.
Tuyên Ninh chớp chớp mắt, quay đầu nhìn khuôn mặt của chàng thanh niên. Phát hiện đối phương chỉ tập chung xử lý vết thương, không có ý định nói chuyện với nàng.
Ồ, còn là một thanh niên tự kỷ nữa.
Giang Đại dường như không nhận ra ánh mắt của nàng, chỉ lặng lẽ xử lý vết thương. Cuối cùng Tuyên Ninh cũng cởi được nút dây, bán dây thừng và bẫy thú cho siêu thị.
Sợi dây ngắn bị mòn đã bị trả lại, cái bẫy chất liệu bình thường nhưng được làm từ nguyên liệu chắc chắn, bán được tận bốn đồng năm hào!
Có bữa tối rồi!
Chiều nay có thể uống thêm vài ngụm nước rồi!
Cuối cùng cũng có thêm một khoản thu nhập, Tuyên Ninh vui ra mặt, nhìn Giang Đại cũng thuận mắt hơn không ít. Nàng đưa tay muốn giúp Giang Đại lấy lá cỏ trên vai xuống nhưng bị đối phương nghiêng người tránh đi. Nàng cũng không bận tâm lắm, hỏi: "Ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi, ta phải tiếp tục đi tìm đồ ăn rồi."