Suy nghĩ lung tung vẫn không thể ngủ được, chân càng ngày càng lạnh, Kiều Sở Sở nghĩ, vẫn không nhìn được, lặng lẽ vén một góc chăn bông của Lưu Dược Minh lên, chui vào trong.
Bề ngoài Lưu Dược Minh là một người cực kỳ lạnh lùng, trong chăn lại rất ấm, giống như một cái lò nướng lớn, Kiều Sở Sở thỏa mãn từ từ dán mình vào người Lưu Dược Minh.
Một lúc sau, cô cảm thấy cả người nóng lên và khó chịu, Kiều Sở Sở xoay người, nhấc mông ra xa, lặng lẽ để hở một khoảng nhỏ trong chăn cho thoáng khí.
Đột nhiên một bàn tay to lớn ở phía sau vươn ra, ôm lấy của Kiều Sở Sở rồi kéo cô lại, ôm chặt vào trong lòng, Lưu Dược Minh khàn giọng nói: “Còn lộn xộn nữa, anh sẽ không tha cho em.” Vừa nói vừa ôm lấy cô.
Kiều Sở Sở lập tức bình tĩnh lại, thành thật bất động, giống như con chim cút. Ban ngày cô không sợ Lưu Dược Minh, dám chỉ vào trán Lưu Dược Minh để diễu võ dương oai, nhưng cô không muốn chọc Lưu Dược Minh lúc này.
…
Buổi sáng, khi trời còn tờ mờ sáng, khi tiếng gà gáy truyền đến từ phía đông, Lưu Dược Minh mở mắt nhìn đồng hồ, tay chân nhẹ nhàng rời khỏi giường, thuận tay đắp chăn kín mít cho Kiều Sở Sở. Nhưng dù có cẩn thận đến đâu, vẫn có một cơn gió lạnh chui vào trong chăn, Kiều Sở Sở mơ màng mở mắt, trừng mắt nhìn Lưu Dược Minh, miệng lẩm bẩm như oán trách anh đánh thức cô.
Dù sao cũng đã tỉnh, Lưu Dược Minh mặc quần áo đơn giản thoải mái, lúc thắt lưng mới nhận ra Kiều Sở Sở lại ngủ rồi, hàng mi nhỏ dài và dày, giống như một cái quạt lặng im, đôi môi hồng hơi chu ra, hai má đỏ bừng vì trong chăn hơi nóng, giống như quả anh đào chín.
Vẫn là ngủ thì ngoan hơn, không khiến người khác tức giận.
Lưu Dược Minh rửa mặt bằng nước lạnh, sảng khoái hơn một chút.
Tháng tư, sáng sớm còn lạnh, trời mới tờ mờ sáng, Lưu Dược Minh cầm cái liềm lên sườn núi cắt cỏ, công việc này trước đây là của Kiều Sở Sở, nhưng sau khi cô kết hôn, cô đã tìm mọi cách để đẩy cho Lưu Dược Minh.
Trên đường nhìn thấy mấy người phụ nữ cầm theo cái giỏ, đội khăn trùm đầu màu lam, nhìn thấy Lưu Dược Minh thì cười và đi tới: “Lại là Tiểu Lưu sao, nhỏ Sở Sở còn chưa ra khỏi giường à.” Một người khác tiếp tục nói: “Sở Sở có phải là ham ngủ đâu, nhỏ kia chắc chắn lại nghịch ngợm gì rồi…”
Lưu Dược Minh lễ phép gật đầu chào hỏi, sải bước đi tới, đi được mấy bước đã để những người kia tụt lại phía sau.
Anh không thích làm thân với những người này, không giống như Kiều Sở Sở, có thể tùy tiện nói chuyện với bất kỳ ai cả buổi sáng, từ con chó đi lạc của người chủ đến đứa cháu ngoại ngốc nghếch nhà họ Tây muốn kết hôn.
Ở bên này, mấy người những người nữ nhìn bóng dáng của Lưu Dược Minh, cười hì hì nói nhỏ.
“Nhìn khuôn mặt của thanh niên trí thức họ Lưu xem, chà chà, sao lại trắng như vậy, chỉ cần đôi mắt ấy liếc nhìn thì con tim đã tan chảy rồi, còn có cơ bắp kia, vòng eo đó, ai chà! Nhỏ Sở Sở kia sao có thể có phúc như vậy, chuyện gì tốt đẹp cũng đều bị cô ta chiếm hết…”
“Sao, còn cô như nào, cô già đến mức răng…”
“Lý Phượng! Cô còn có mặt mũi nói tôi…”
Nói xong dì Vân bất ngờ vươn tay ra, véo Lý Phượng một cái thật mạnh.
Lý Phượng nóng nảy, vứt giỏ sang một bên: “Cô đứng lại đó cho tôi!”
…