Diệp Lan vừa mới có chút ý thức đã cảm nhận được cơn đau nhói như xé nát đầu óc, cổ họng khô khốc đến nỗi nàng nuốt nước miếng cũng thấy đau đớn vô cùng.
Mở mắt ra, nàng nhìn thấy một thiếu nữ đang bóp cổ mình, lại không ngừng tìm kiếm thứ gì đó trên người nàng. Mà động tác của nàng ta trông như đang đối xử với một cái xác chết, không hề có chút thương hại nào.
Nàng chưa kịp lên tiếng thì đối phương đã thấy nàng tỉnh lại trước, liền gầm lên: “Nếu ngươi đã tỉnh thì mau đưa ngọc bội cho ta! Đó là của hồi môn mà mẹ ta đã hứa cho ta rồi!”
Diệp Lan ngơ ngác nhìn nàng ta, chẳng hiểu gì cả. Nàng căn bản không hề quen biết nàng ta, sao nàng ta lại muốn lấy ngọc bội của nàng? Huống chi trên người nàng vốn chẳng có thứ đồ trang sức rườm rà ấy.
“Ngươi giả ngu gì hả? Giấu ở đâu rồi?” Thiếu nữ kia khinh thường hỏi.
“Ngươi buông tay ra đã, để ta thở một chút, đầu ta đau lắm.” Diệp Lan lạnh lùng nói.
“Đồ phế vật.” Dù miệng vẫn mắng chửi nhưng nhìn thấy sắc mặt Diệp Lan tái nhợt, thiếu nữ kia vẫn đành phải buông tay.
Tuy nhiên, ánh mắt nàng ta vẫn không rời khỏi Diệp Lan như sợ nàng sẽ làm gì đó.
Diệp Lan thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng lại đầy bối rối. Đây là chuyện gì vậy? Nàng nhớ rõ mình đang hái thuốc trên núi cùng với sư phụ, sao lại đột ngột xuất hiện ở đây rồi?
Hơn nữa, thiếu nữ mặc đồ cổ trang trước mắt này là ai? Tại sao lại muốn lấy ngọc bội của nàng?
Nghĩ đến đây, đầu nàng lại đau như bị kim châm, chỉ muốn đập đầu vào tường cho đỡ đau một chút. Ngay sau đó, trong đầu nàng xuất hiện mấy hình ảnh vụn vặt.
Hình ảnh đầu tiên là hình ảnh một cô bé khóc lóc thảm thiết bên cạnh người mẹ vừa mới qua đời.
Kế đó là hình ảnh nàng bị mẹ kế đánh đập tàn nhẫn suýt nữa mất mạng, còn cha nàng lại ngoảnh mặt làm ngơ chẳng hề quan tâm.
Cuối cùng là hình ảnh nàng bắt gặp đứa em gái cùng cha khác mẹ và hôn phu của mình lén lút vụиɠ ŧяộʍ với nhau, bị hai người đó phát hiện, sau đó hai người kia cướp lấy ngọc bội trên cổ nàng rồi đẩy nàng xuống sườn núi.
Nhìn kỹ lại thiếu nữ trước mặt, đây chẳng phải là cô em gái cùng cha khác mẹ Diệp Mai đây sao?
Nghĩ tới đây, Diệp Mai không khỏi sửng sốt. Sau đó nàng nhìn xuống đôi tay khẳng khiu thô ráp của mình, trong đầu nàng đột nhiên hiện lên một ý nghĩ khủng khϊếp: Mượn xác hoàn hồn.
“Ngươi còn ngây ra đó làm gì hả? Rốt cuộc thì ngọc bội ở đâu?” Thiếu nữ kia lại đẩy nàng một cái, giọng điệu sắc lạnh.
Sau khi Diệp Lan hiểu ra mọi chuyện, ánh mắt nàng lập tức trở nên lạnh lùng.
Nàng đẩy Diệp Mai ra rồi đứng dậy bước xuống giường. Nàng cần phải bình tĩnh lại, suy nghĩ xem rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng chưa kịp nghĩ rõ ràng, Diệp Mai đã bật dậy lao đến túm tóc Diệp Lan rồi kéo lê nàng ra ngoài, miệng nghiến răng nghiến lợi: “Tiện nhân, ngươi dám đẩy ta? Để ta cho ngươi xem ta xử lý ngươi thế nào!”
Lửa giận lập tức bùng lên trong lòng Diệp Lan. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa bao giờ bị đối xử như vậy, làm sao nàng có thể bỏ qua cho được.
Ngay sau đó, Diệp Lan trở tay xoay người, một quyền đánh thẳng vào ngực trái của Diệp Mai.
Diệp Mai hét lên một tiếng, vội vàng che ngực trái của mình lại nhưng vẫn kịp giật đứt mấy sợi tóc của Diệp Lan.
Diệp Lan sờ đầu, cảm thấy đau đến mức da đầu tê dại. Nghĩ đến tất cả những tổn thương mà nàng đã phải chịu đều do người này gây ra, nàng chưa bao giờ nàng phải chịu đựng ấm ức như thế, trong lòng không khỏi dâng lên giận dữ.