Nam sinh nghe vậy, bán tín bán nghi hỏi:
"Lý do gì?"
Việc tìm lại bản mệnh kiếm của mình chẳng cần phải giải thích với một kẻ xa lạ, nên Vân Tuyết Thanh không đáp, chỉ lặng lẽ quay về phòng, chờ đến 11 giờ.
Người đàn ông quấn băng từng nói rằng một quỷ dị cấp A sắp giáng xuống nơi này.
Nhưng Tam Chi lại khẳng định vào đúng 12 giờ đêm sẽ có một con quỷ dị cấp C xuất hiện, hơn nữa lại còn không nói rõ địa điểm. Hai thông tin này hoàn toàn mâu thuẫn.
Dẫu vậy, hắn có xu hướng tin vào người đàn ông quấn băng hơn, bởi từ đầu đến cuối, Tam Chi luôn toát lên vẻ đáng ngờ.
Hắn tập hợp một đám Thần Dụ Giả cấp thấp đến đây, chắc chắn không phải để giúp tiêu diệt quỷ dị cấp C mà còn có mưu đồ khác.
Hơn nữa, Tam Chi cố tình giấu kín sự thật rằng điểm giáng xuống của quỷ dị chính là tòa nhà này, khiến mọi người không hề đề phòng.
Vậy nên, lời hắn tuyên bố về việc sẽ dẫn mọi người đến nơi mở ra Quỷ Vực vào lúc 11 giờ rưỡi, e rằng chỉ là dối trá.
Thậm chí, thời điểm 12 giờ cũng chưa chắc đã là lúc quỷ dị xuất hiện.
Hắn ngồi xếp bằng trên giường, vừa suy nghĩ vừa âm thầm tính toán thời gian.
Hệ thống điện trong tòa nhà vốn không ổn định, căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng bên ngoài hắt vào.
Nhưng đêm nay, ánh trăng lại là của trăng máu — một màu đỏ thẫm lan tràn khắp không gian, khiến căn phòng vốn đã u ám lại càng thêm quỷ dị.
Sắc đỏ mỗi lúc một dày đặc, như từng lớp sơn máu phủ chồng lên nhau, cho đến khi toàn bộ căn phòng bị nhấn chìm trong một màu đỏ chói mắt!
Luồng sáng đỏ rực đột ngột bùng phát — hắn mở bừng mắt, cảnh vật trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Một ngôi chùa cổ kính hiện ra.
Hắn đưa mắt quan sát xung quanh, phát hiện ngôi chùa nằm chênh vênh trên đỉnh núi, diện tích nhỏ hẹp, vắng lặng đến đáng sợ, tựa như đã bị thời gian lãng quên.
Những bức tường đỏ phủ đầy rong rêu, những cây cột mục nát, từng mảng sơn bong tróc, tất cả tạo nên một khung cảnh hoang tàn.
Hắn khẽ nhíu mày:
"Đây là…Quỷ Vực?"
Cảm giác hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng.
Bỗng một tiếng hét kinh hoàng vang lên bên cạnh:
"Tại sao chúng ta vẫn còn trong phòng mà lại bị kéo vào Quỷ Vực?"
Hắn quay đầu nhìn, thấy nam sinh mặc áo thun trắng đang ôm mặt, hoảng hốt lẩm bẩm:
"Sao lại thế này? Rõ ràng vẫn còn trong tòa nhà, tại sao lại bị đưa đến đây?"
Nhận ra điều gì đó, cậu ta nghiến răng, giọng run lên vì phẫn nộ:
"Tam Chi đã lừa chúng ta! Hắn cố ý dụ chúng ta vào Quỷ Vực! Tòa nhà đó chính là điểm giáng xuống của quỷ dị!"
Hắn lặng lẽ thở dài trước sự chậm hiểu của đối phương.
Nam sinh siết chặt nắm tay, cắn môi đến bật máu:
"Đã vào đến đây rồi thì chỉ còn cách liều mạng xông lên. Đây là lần đầu tôi bước vào Quỷ Vực cấp C, hy vọng nó không quá khó…"
Hắn trầm mặc một lát nhưng cuối cùng vẫn không nói ra sự thật rằng đây có thể là Quỷ Vực cấp A.
Hắn chỉ về phía ngôi chùa:
"Trước hết, cứ vào trong đã."
Bên trong vắng lặng đến quỷ dị, chỉ có một pho tượng Phật sừng sững giữa đại điện.
Nhưng khi nhìn kỹ, lớp sơn bên ngoài pho tượng đã bong tróc gần hết, để lộ phần lõi đen sì bên trong, khiến gương mặt vốn hiền từ bỗng trở nên quái dị đến khó tả.
Bức tượng có sáu cánh tay, mỗi tay đặt ở một tư thế khác nhau — có tay mở rộng, có tay gập lại, có bàn tay xòe ra, cũng có bàn tay siết chặt.
Trong đó, một cánh tay vươn dài về phía trước, như thể đang muốn lấy thứ gì đó.
Hắn chăm chú nhìn bàn tay ấy, chợt có cảm giác…nó đang càng lúc càng vươn gần hơn…!