Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chú Của Bạn Trai Cũ

Chương 1: Đánh ghen

Trong một quán rượu lập lòe ánh đèn, dưới tiếng nhạc giòn giã có hai người đàn ông đang hôn nhau đắm đuối ở trong góc tối. Một số người ngoái lại nhìn họ, nhưng chỉ vậy mà chẳng nói gì thêm.

Có lẽ đối với họ, đây đều là những chuyện thường tình trong chốn ồn ào, chẳng qua sẽ chẳng có một ai đến một nơi tập trung tụ họp bạn bè và cũng như nơi bàn công việc để làm chuyện ấy.

Bỗng có một người đàn ông thân hình cao ráo, mặt mũi đẹp trai tiến lại gần họ. Chỉ thấy người đàn ông ấy gõ nhẹ lên bàn. Họ dừng hôn nhau, người đàn ông trong góc khi nhìn thấy người đứng trước mặt là ai thì thân thể đã cứng đờ, lúng túng giải thích.

“Khương Thời Nghi, không phải như em nghĩ.”

Chưa dứt lời, một ly rượu tạt thẳng vào mặt hắn.

“Ngụy Gia An, tôi không đến đây nghe anh nói nhảm, chia tay đi.” Khương Thời Nghi ăn mặc bảnh bao, làm cho không ít người đánh giá Ngụy Gia An cùng người kia thế này thế nọ.

Cậu nhìn xuống người đàn ông ăn mặc lòe loẹt kia bằng ánh mắt khinh thường. “Thích ăn vụng lắm đúng không? Con chuột nhắt?”

Vừa xoay người định rời đi, một bàn tay đã kéo cậu lại từ phía sau. Ngụy Gia An lớn tiếng giải thích tới lui, nhưng Khương Thời Nghi giống như không nghe thấy, cầm lấy chai rượu trên bàn đập mạnh vào đầu hắn. Một hàng máu tươi chảy từ trên trán xuống, người đàn ông ăn mặc lòe loẹt kia thấy cậu nhìn về phía anh ta, vội vàng cúi đầu xuống.

“Bỏ tôi ra.”

Hành động của Khương Thời Nghi làm người ở gần đó chấn kinh không ít, đúng lúc ấy có một nhân viên lại gần, vô cùng cẩn trọng dò xét tình hình.

“Tiên sinh, ngài không thể làm như thế được.” Vừa là hôm có khách quý, cô gái nhỏ kia cũng không dễ dàng gì mới vào làm, nào ngờ ngày đầu tiên đã gặp phải tình huống oái ăm.

Có một người đàn ông ở bàn kế bên lên tiếng. “Là cậu ta tự đánh chính mình.” Sau đó chỉ tay về phía Ngụy Gia An.

Những người phụ nữ và cả đàn ông ở bàn đó đều gật gù đồng ý. Nữ nhân viên nhìn xung quanh, không một ai phản đối câu nói ấy của người đàn ông kia.

Cô không phải là không thấy Khương Thời Nghi đã ra tay như thế nào, chẳng qua là. Khách quý đã lên tiếng, tiền bồi thường phải đòi cho được.

“Anh ta thanh toán mọi chi phí.” Nói rồi lấy một chai rượu vừa mua trước khi vào quán ra. Khương Thời Nghi đặt lên bàn người đàn ông kia bằng hai tay. “Cảm ơn anh, cảm ơn mọi người. Tôi mời mọi người uống rượu.”

Nói rồi cậu gật đầu tạm biệt với họ, bình tâm như nước rời đi như thể chuyện vừa xảy ra không liên quan đến cậu.

____

Khương Thời Nghi đi được một lúc, Ngụy Vân Đình từ ngoài cửa bước vào với một giỏ quà trên tay, ngồi ngay vào bàn được tặng rượu kia. “Tôi đến muộn, quà sinh nhật này.”

Người đàn ông được nhận quà sinh nhật vội hào hứng kể về chuyện vừa xảy ra. Bỗng một người phụ nữ chen vào hỏi.

“Lão Ngụy, thằng cháu nhà cậu cũng tên Ngụy Gia An đúng không?”

Ngụy Vân Đình khựng lại, hắn không muốn nghe cái tên này. Trong lòng vừa dấy chút nghi ngờ, người phụ nữ kia đã tiếp lời.

“Trời ơi, cái người đi nɠɵạı ŧìиɧ ấy, đúng là có đẹp thật, nhưng mà cậu ta có bạn trai đẹp như vậy còn tìm tình nhân, tôi thật không hiểu nổi.”

“Cậu nói người kia rất đẹp?” Ngụy Vân Đình dường như đã bắt được trọng điểm.

“Có video đây.” Người đàn ông kia đưa đến một chiếc điện thoại, Ngụy Vân Đình vừa nghe thấy giọng nói trong video đã cứng đờ.

“Là cháu tôi, không phải trùng tên.”

Mọi người trên bàn đang khen về cách ứng xử của Khương Thời Nghi rất khéo bỗng khựng lại, đồng loạt nhìn về phía Ngụy Vân Đình.

“Ồ, vậy người kia chính là chị dâu của bọn tôi?”

“Họ Ngụy các cậu đúng là có mắt nhìn quá ha.”

"Hay thật đấy, vậy mà bênh đúng người mới kinh.”

“Tôi có việc phải đi, mấy cậu cứ uống đi.” Ngụy Vân Đình mặt đen thui đứng dậy khỏi ghế, không ai ngăn cản hắn.

Là bạn chơi từ cao trung của Ngụy Vân Đình, cả một hội ai cũng biết hắn thích thầm người ta nhưng lại bị cháu trai cướp mất. Chuyện Ngụy Vân Đình thích người ta cấp dưới biết, người nhà biết, cả thế giới biết chỉ có cháu hắn và người kia là không biết.

Họ từng khuyên Ngụy Vân Đình từ bỏ dù chưa từng thấy dáng dấp thiếu niên kia ra sao, mọi người vẫn ủng hộ hắn tìm người mới. Nhưng nói một lần Ngụy Vân Đình đã nổi nóng, họ cũng biết tính hắn thế nào nên chẳng khuyên nữa, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

Nào ngờ hôm nay khi gặp được người trong mộng của Ngụy Vân Đình, họ mới biết vì sao hắn lại một mực không rời như vậy.

“Chịu thôi, chuyện đại sự của cậu ta mà.”

“Ừ, nó trừ công việc thì chỉ có người ấy của nó là lí tưởng sống thôi.”

“Tụi mày có nghĩ lão Ngụy sẽ cướp vợ cháu hắn không?”

“Cậu đừng có nói bậy, chia tay rồi không gọi là cướp được. Giờ là rước vợ về dinh. Hahaha.”

Những tiếng cười vang lên trong quán rượu ồn ào, bỗng một người phụ nữ chộp lấy chai rượu kia.

“Này, cái này là hàng thật đấy, hèn gì tôi thấy quen quen.”

Mấy người đàn ông ngồi kế bên vui vẻ tham gia. Đòi để lại làm của hồi môn cho Ngụy Vân Đình.

_____