Đêm ở cung Thanh Thu lúc nào cũng thấm lạnh. Trăng lạnh treo nơi góc mái, gió thổi vù qua, cánh cửa gỗ lâu ngày không tu sửa nên phát ra những tiếng kẽo kẹt.
Bên trong không thắp đèn.
Dưới ánh trăng lọt qua khe cửa, có thể lờ mờ thấy nữ tử trên giường cau mày bất an, bàn tay gầy guộc siết chặt tấm chăn mỏng, đầu ngón tay trắng bệch.
“Phụ thân, đừng uống! Phụ thân, đừng… Đừng mà!”
Tiếng thét câm lặng, tan biến vào màn đêm tĩnh mịch.
Tuyết Trúc giật mình tỉnh dậy, bật dậy trên giường.
Nàng lại mơ rồi.
Trong mơ, nàng thấy cung Thừa Hoa xa hoa lộng lẫy, cửa sổ chạm trổ tinh xảo, cột trụ thêu rồng, đèn Trường Minh treo dọc theo hành lang, đại điện dát vàng vẽ ngọc.
Ngăn cách bởi một bức rèm, trước phật đường, tàn hương chưa cháy hết vẫn còn vương tỏa, hòa quyện với mùi máu tanh.
Nàng và các nữ quyến quan gia bị giam trong thiên điện, ai nấy hoảng loạn, nhưng lưỡi dao kề cổ, không ai dám cử động.
Lưỡi dao bạc lóe sáng, cảnh tượng chuyển đổi, nàng lại thấy một gã nội thị trong cung đứng trước cửa biệt viện, giọng the thé đọc thánh chỉ lưu nàng lại trong cung.
Phụ thân nàng nhận chỉ, lặng lẽ bước vào thư phòng, ngồi trước ngọn đèn suốt một đêm, cuối cùng vẫn ôm tiếc nuối mà uống cạn chén rượu độc.
Phụ thân…
Tuyết Trúc mím môi, đưa tay ôm lấy ngực. Dù đã tỉnh giấc, l*иg ngực nàng vẫn phập phồng không yên.
Phải một lúc lâu sau, nàng mới vịn mép giường đứng dậy, lê bước đến bàn rót cho mình một chén trà.
Thành chén sứt mẻ đôi chỗ, trà thô nguội lạnh, nhưng nàng chẳng bận tâm, ngửa cổ uống cạn một hơi.
Cái lạnh theo cổ họng trôi xuống tận đáy dạ dày, mồ hôi lạnh trên lưng dần khô, sắc mặt nàng cũng khôi phục vẻ bình thản.
Thật ra những giấc mơ như vậy đã đeo bám nàng suốt ba năm, từ ngày nàng bước chân vào cung Thanh Thu. Những chuyện trong mơ hư hư thực thực, có thứ nàng tận mắt chứng kiến, có thứ do nàng tưởng tượng ra, nhưng phần lớn đều là ác mộng, đeo đẳng nàng đến tận hôm nay.
“Cốc... Cốc, cốc cốc cốc!”
Tiếng mõ canh vang lên từ xa, một nhịp chậm, bốn nhịp nhanh, báo hiệu trời đã canh năm.
Hôm nay là Đông chí. Nếu là các phi tần trong cung, hẳn đã phải thức dậy chải chuốt, chuẩn bị cho đại lễ tế trời. Chỉ có lãnh cung là chẳng ai đoái hoài, nàng muốn ngủ thêm cũng chẳng ai bận tâm.
Nhưng giấc ngủ nàng vốn cạn, ác mộng vừa qua càng khiến nàng khó lòng chợp mắt lần nữa. Vì thế, nàng khoác áo, lặng lẽ ra hậu viện.