Sau khi lau sạch mảnh gương đồng, Liễu Mộc Phong cẩn thận quan sát kỹ nơi mình đang sống – căn nhà đơn sơ với ba gian phòng gạch gỗ. Một gian được dùng làm bếp, hai gian còn lại là phòng khách và phòng ngủ. Giữa căn phòng ngủ nhỏ hẹp, chiếc giường gỗ cũ kỹ chỉ được che chắn bằng một tấm bình phong mỏng manh, khiến không gian trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Liễu Mộc Phong nhìn quanh bên trong rồi bước ra sân. Trong sân, một vườn nhỏ linh thảo đang được gieo trồng – đó là Kiếm Lan Thảo, một loại linh thảo cấp một, thường được sử dụng làm chủ dược trong việc luyện chế Hồi Xuân Đan. Đây cũng là loại linh thảo được bán rất chạy, vì một cây Kiếm Lan Thảo trưởng thành có thể đổi lấy một khối linh thạch.
Chu kỳ sinh trưởng tự nhiên của Kiếm Lan Thảo kéo dài khoảng nửa năm, nhưng nếu được chăm sóc bởi một linh thực sư biết sử dụng pháp quyết thúc đẩy, chỉ cần một tháng là cây đã trưởng thành. Tuy nhiên, người dân trong thôn lại không có kỹ thuật và tu vi cao, nên việc trồng linh thảo thường rất chậm chạp, mất từ hai đến ba tháng để thu hoạch. Chỉ riêng nguyên chủ, nhờ xuất thân từ một gia tộc lớn, hiểu biết về pháp quyết gieo trồng và có tu vi nhỉnh hơn người trong thôn, nên linh thảo trong sân nhà hắn thường chỉ mất một tháng là chín.
Những cây Kiếm Lan Thảo trong sân vừa được gieo năm ngày trước, giờ đây mới nhú lên vài chiếc lá non. Liễu Mộc Phong dựa theo ký ức của nguyên chủ, đánh ra linh quyết rồi tưới nước cẩn thận cho những cây non. Xong xuôi, hắn quay lại phòng bếp để chuẩn bị bữa tối cho mình.
Là một cô nhi, Liễu Mộc Phong từ nhỏ đã quen tự lập, vì thế tay nghề nấu nướng của hắn khá thành thạo. Chẳng mấy chốc, hắn đã hoàn thành một bữa cơm đơn giản nhưng đầy đủ.
Ngồi xuống bàn, Liễu Mộc Phong lặng lẽ ăn xong bữa tối. Sau đó, hắn dựa người vào ghế, ánh mắt dõi vào khoảng không, đầu óc suy nghĩ ngổn ngang.
“Ba năm… Mình chỉ còn ba năm nữa thôi.”
Hắn biết rõ, với tư chất Ngũ Linh Căn cùng tu vi chỉ đạt Linh Phàm Cảnh tứ tinh của mình, hoàn toàn không có khả năng đối đầu với nam chính và nữ chính. Hơn nữa, hai người đó lại mang ánh hào quang của vai chính, khiến bất kỳ ai chống lại đều chỉ nhận lấy thất bại thảm hại.
Liễu Mộc Phong cố gắng tìm kiếm trong ký ức của nguyên chủ, hy vọng có thể tìm ra một con đường sống. Nhưng sự thật lại quá phũ phàng – nguyên chủ là một thiếu niên lương thiện, từ nhỏ đã không bước chân ra khỏi gia tộc, chỉ ở nhà khổ luyện và học cách gieo trồng linh thảo. Đến năm mười ba tuổi, hắn mới bị gia tộc đày tới Trương Gia Thôn. Kiến thức về thế giới bên ngoài của nguyên chủ vì thế cực kỳ hạn hẹp. Điều này khiến hắn không thể dựa vào ký ức ấy để tìm cách giải quyết vấn đề.
Là một học bá, Liễu Mộc Phong luôn tin tưởng câu nói: "Tri thức có thể thay đổi vận mệnh." Nghĩ vậy, hắn quyết định phải tìm cách hiểu rõ hơn về thế giới này, từ đó tìm ra con đường sống, hoặc ít nhất là một phương pháp để giữ mạng an toàn.
“Phải làm gì đây?” Hắn cau mày suy nghĩ, hồi tưởng lại ký ức của nguyên chủ. Một lúc sau, Liễu Mộc Phong chợt nảy ra ý tưởng, hắn sẽ đi đến Song Dương Trấn. Ở đó có một hiệu sách rất lớn nếu có thể đến đó, hắn sẽ đọc thật nhiều sách để tìm hiểu thêm về Đại Lục Linh Võ, biết đâu sẽ tìm ra cách khắc phục hạn chế của Ngũ Linh Căn hoặc con đường để nhanh chóng nâng cao thực lực.
“Đúng rồi! Ngày mai mình sẽ sắp xếp mọi thứ ở nhà, chuẩn bị chút lương thực, sau đó lên đường đến Song Dương Trấn. Không thể ngồi đây chờ chết, càng không thể để nam chính và nữ chính tìm đến gϊếŧ mình.”
Sau khi đưa ra quyết định, Liễu Mộc Phong lướt ngón tay lên chiếc nhẫn không gian đeo trên tay – di vật duy nhất mà cha của nguyên chủ để lại. Không gian bên trong nhẫn không lớn, nhưng đối với hắn đây là tài sản quý giá nhất.
Hắn mở nhẫn ra kiểm tra tài sản bên trong: năm bộ quần áo, giày dép, một số hạt giống linh thảo cấp một và một ít linh thạch. Đây là số linh thạch mà nguyên chủ kiếm được từ việc bán đợt linh thảo trước, tổng cộng 153 khối. Sau khi trừ chi phí mua lương thực (3 khối) và tiêu hao cho việc tu luyện trong năm ngày qua (20 khối), hiện tại còn lại 130 khối linh thạch và 35 lượng bạc vụn.
Cất hết tài sản vào nhẫn không gian, Liễu Mộc Phong chỉ để lại bốn khối linh thạch rồi ngồi xuống mép giường, bắt đầu tu luyện lần đầu tiên theo ký ức của nguyên chủ.
Khi linh khí từ linh thạch tràn vào cơ thể, hắn cảm nhận được sự sảng khoái như dòng nước ấm len lỏi, gột rửa từng tế bào trong thân thể. Linh khí chảy qua các kinh mạch, cuối cùng tụ lại trong đan điền.
Nhẹ nhàng đặt tay lên bụng dưới, Liễu Mộc Phong thầm nghĩ: “Giá như mình là đơn linh căn thì tốt biết bao...”