Nếu nhân vật chính không phải là cậu thì càng tốt hơn.
Doãn Ngôn đổ mồ hôi lạnh.
Cậu cần mở cửa sổ để hạ hỏa.
Kỹ thuật edit video quá xuất sắc, đến mức cậu suýt quên mất nội dung gốc của phim là gì.
À không, nhớ lại rồi.
Nhân vật giáo sư này xuất thân từ bộ phim giúp Du Hướng Văn giành giải Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất trong năm nay. Trong bản gốc, nhân vật vốn là một giáo sư, nhưng dưới danh xưng ấy, anh đồng thời cũng là một kẻ có chỉ số IQ cực cao nhưng mắc chứng rối loạn nhân cách phản xã hội. Nói theo lối hoa mỹ trong văn học nghệ thuật thì đó là một quý ông tao nhã nhưng cũng là một kẻ biếи ŧɦái.
Còn nhân vật nam sinh thì được cắt ghép từ hai bộ phim lấy bối cảnh học đường của Doãn Ngôn. Cảnh dải lụa đỏ rơi xuống chính là từ một quảng cáo mỹ phẩm.
Từ nửa cuối năm nay, nhân vật giáo sư gần như chiếm cứ phân nửa các video được edit trên mạng. Bận rộn lắm, giam hết người này đến người khác.
Doãn Ngôn chưa bao giờ nghĩ mình là nhân vật hot trong cộng đồng edit, hơn nữa năm nay cũng không có bộ phim hiện đại nào đủ hot để được các editor mang ra xào nấu lại lần hai.
Vậy rốt cuộc là nhân vật tay to nào bỗng nảy ra ý tưởng ghép đôi cậu với người nổi tiếng đỉnh cấp thế này!
Doãn Ngôn hít sâu một hơi, mở lại điện thoại. Video vô tình lại chạy đến phân đoạn mãnh liệt đầy mờ ám kia, khiến hai mắt cậu tối sầm.
May mà vẫn còn bật bình luận trên màn hình, mấy dòng bình luận mới vừa xuất hiện đã thành công kéo sự chú ý của Doãn Ngôn đi nơi khác.
“Trước giờ không nhận ra hai người họ lại hợp nhau như vậy.”
“Doãn Ngôn với Du Hướng Văn từng hợp tác chưa? Show cuối năm cũng được, có khoảnh khắc chung khung hình nào không, để tôi chiêm ngưỡng với!”
“Hai người họ đã từng gặp nhau chưa? Nếu chưa thì tôi xin phép bắt đầu bịa chuyện nha.”
Doãn Ngôn: “…”
Không phải chứ? Ghép nhân vật còn tạm chấp nhận, sao lại lôi cả người thật vào luôn vậy?
Cái tên Du Hướng Văn này… Cậu có tư cách động vào chắc?
Khi cảm thấy quá bất lực, con người ta sẽ bật cười.
Doãn Ngôn cũng cười một tiếng.
“Xem gì mà vui thế?”
Một giọng nói bất thình lình vang lên từ phía sau, dọa Doãn Ngôn giật nảy. Tay cậu phản ứng nhanh hơn cả não, lập tức bấm tắt điện thoại, trông cực kỳ chột dạ.
Dương Thần Thụy nhìn cậu với ánh mắt nghi ngờ, tiện tay đóng cửa sổ bên cạnh: “Không lạnh à? Mở cửa toang thế này.”
“Không lạnh.” Doãn Ngôn trầm giọng đáp.
Dương Thần Thụy liếc sang chiếc điện thoại cậu đang nắm chặt trong tay, thực sự tò mò không biết cậu vừa xem gì mà phản ứng dữ dội như vậy. Nhưng trợ lý của cả hai sắp đến rồi, không phải lúc đùa nữa: “Đến giờ rồi, chuẩn bị đi thôi.”
“…Ừm.” Doãn Ngôn đứng lên, nhưng như bị giật lag, khựng lại hai giây, cảm giác một chút rồi ngẩng đầu nói: “Tôi đi tắm cái, nhanh thôi.”
Dương Thần Thụy: “…”
Dương Thần Thụy: “Không phải cậu vừa tắm sáng nay rồi à, anh trai của tôi ơi?”
“Vừa nãy ra mồ hôi, khó chịu.” Vừa nói, Doãn Ngôn vừa đi về phía phòng tắm, bỏ lại Dương Thần Thụy đứng tại chỗ một mình ngơ ngác.
“Này!” Dương Thần Thụy gọi giật lại: “Rốt cuộc cậu vừa xem cái gì mà nóng đến mức này hả?”
Tối nay có một sự kiện vinh danh hằng năm của nền tảng, quy tụ dàn sao đình đám. Từ ngày hôm trước, khu vực ngoài hội trường đã chật kín fan của các nhà chờ đợi.
Doãn Ngôn và Dương Thần Thụy vừa đến khách sạn thì lập tức bị trợ lý kéo đi chuẩn bị tạo hình. Vừa đi, trợ lý của Doãn Ngôn là Tiểu Vũ vừa phàn nàn: “Anh ơi, anh trai của tôi ơi, sao mà cứ nhất định phải đi tắm hả?”
“Nhưng mà nếu không tắm, lỡ mồ hôi dính lên quần áo, lát nữa người của nhãn hàng biết được thì sao?” Doãn Ngôn nói năng cực kỳ lý lẽ, chẳng có một chút nào giống đang tìm cớ.
Cậu còn bổ sung: “Như vậy chẳng phải làm hỏng hình tượng “Omega trời sinh” của tôi sao?”
Tiểu Vũ: “…”