Tính cách của Phạm Gia Linh rất trái ngược với cô, cô ấy hoạt bát, hòa đồng với tất cả mọi người, rất nhiệt tình trong công việc lẫn tình bạn. Cậu ấy sống rất thẳng thắn đến nỗi nhiều khi có thể khiến người khác cảm thấy tổn thương.?
Nhưng trong mắt Lê Ngọc Gia Hân, cô coi Gia Linh như một đại anh hùng.
Nhờ lời nói khá có hiệu lực từ Gia Linh, mọi người trong lớp không còn nhìn cô nữa, người biết rõ nhất trong câu chuyện này là Gia Linh.
Từng tiết nhỏ Lê Ngọc Gia Hân đều kể cho cô ấy nghe hết mọi chuyện.
Người trong cuộc là Đặng Nam Huy, từ nãy tới giờ cậu ta chỉ im lặng không một lời giải thích nào cho mọi người hiểu.
Mặt cậu ta có vẻ thản nhiên như đồng tình với cậu bạn thân kia của Huy.
"Còn đứng đó, chúng mày muốn tao mách cô không?"
Hội bạn của Huy vẫn đứng đó không nói năng lời nào, chỉ khi nghe lời doạ dẫm từ Linh bọn họ mới giải tán. Gia Hân tự hận chính bản thân mình vì quá vô dụng.
Cô vô dụng đến mức chẳng dám hé răng một lời nào mà lại cần nhờ đến sự trợ giúp của bạn thân.
Huy hờ hững cùng hội bạn thân cười đùa như không có chuyện gì xảy ra, cậu ta cứ như tất cả mọi chuyện đều chẳng liên quan tới cậu ta.
Lòng bàn tay Gia Hân không biết đã chảy máu từ khi nào vì đã bị cô cắm sâu ngón tay vào.
Đây là cách duy nhất để cô giữ được bình tĩnh, cô cho rằng bản thân thật vô dụng, cô căm ghét bản thân hơn bất cứ điều gì.
"Không sao chứ?"
"Ừm, tao... không sao."
Mặc dù nói không sao nhưng giọng cô vẫn run rẩy, cô hít một hơi thật dài rồi nặn ra nụ cười để chứng minh rằng cô thật sự ổn.
Kể từ ngày hôm ấy, mọi người trong lớp cũng không còn quan tâm đến nữa.
Chỉ duy nhất có cậu bạn thân của Nam Huy, ngày nào cũng lẽo đẽo theo chân Hân thăm dò.
Cô biết rằng Huy đang nhờ vả bạn ấy nên cô chỉ đáp lại qua loa cho xong mọi việc.
Dù vậy cô và Huy vẫn nói chuyện với nhau như mọi khi, cô không muốn vì chuyện nhỏ nhặt này mà tình bạn bị rạn nứt.
Nhưng sâu thẳm trong lòng họ cũng có đôi chút ngượng ngùng, Hân cũng dè dặt hơn khi nói chuyện với cậu ta.
Chớp mắt đã kết thúc bốn tuần học đầu tiên năm lớp 9.
Cô giáo chủ nhiệm cũng đã quen dần với các học sinh, vì thế cô sắp xếp lại chỗ ngồi để tránh gây mất trật tự trong giờ học do nói chuyện.
Và thế là Gia Hân được chuyển ra một chỗ ngồi mới, dù không cách xa với chỗ ngồi của Nam Huy là mấy nhưng cô cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.
Lê Ngọc Gia Hân được cô giáo xếp ngồi chung bàn với một bạn nam, cậu ấy trong lớp rất ít giao tiếp với bạn bè nên cô không có ấn tượng gì nhiều.
Chỉ nhớ rằng năm lớp 6 và lớp 7 cô cũng từng ngồi chung với cậu ấy một học kì.
Cậu ấy tên Đinh Nguyễn Bảo Duy, cái tên tưởng chừng là quen thuộc nhưng lại cách vạn dặm.
Bảo Duy học rất giỏi, nhất là các môn tự nhiên. Cậu ấy luôn xếp top đầu trong lớp và lọt top 10 của bảng xếp hạng trường.
Cũng đã từng tham gia rất nhiều cuộc thi chọn học sinh giỏi cấp tỉnh và mang về nhiều vinh danh cho lớp.
Chắc hẳn bố mẹ cậu ấy rất tự hào về cậu ấy nhỉ? Chẳng bù cho cô, học tập không quá xuất chúng, nhan sắc lại càng không nổi trội.
May mắn là bố mẹ cô không áp đặt quá nhiều, luôn an ủi động viên cô cố gắng hơn mỗi ngày.