Ý Trung Nhân Là Tuyệt Thế Linh Hầu

Chương 4

Nam Chiếu Vương vì bị trái cây rụng trúng đầu mà tức giận, hạ lệnh dọn sạch toàn bộ trái cây chín trên cây.

Từ đó, ba bữa một ngày trong phủ đều là sầu riêng, mít, xoài.

Mọi người ăn đến mức hỏa khí bốc lên đầy mình.

Bước vào tiền viện, ta liền thấy thị vệ và nha hoàn hồi môn của ta đang cãi nhau.

Thứ muội vừa đến, cẩn thận liếc mắt nhìn một cái.

Hai người đồng loạt quay đầu, lớn tiếng hỏi: “Ngươi nhìn cái gì?!”

Thứ muội bật khóc.

Nàng vừa lăn vừa bò chạy thẳng vào biệt viện.

Ta sắp xếp cho nàng một sân ngay sát sân của ta.

Nhưng thứ muội vừa tham ăn vừa ham chơi.

Tối hôm đó, nàng liền chạy đến gõ cửa thư phòng Nam Chiếu Vương.

Đứng ngoài cửa, nàng kêu: “Tỷ phu, mở cửa, ta là người đã cứu ngài.”

Sau đó bị Nam Chiếu Vương mắng cho một trận.

Sợ quá, nàng suýt chút nữa treo cổ ngay trước thư phòng.

Nhưng chưa kịp chết đã bị Nam Chiếu Vương cùng con rùa của ta ném về viện của ta.

Đúng vậy, con rùa cũng bị ném về theo.

Nam Chiếu Vương đích thân mang theo phó quan ném trả.

Hắn từ trên cao nhìn xuống, lạnh nhạt liếc nhìn thứ muội đang khóc lóc lăn lộn dưới đất, lạnh giọng nói:

“Bớt làm càn.”

Ta vừa ăn chuối vừa xem kịch vui.

Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng trên người ta.

“Hết thảy đều như nhau.”

Ta: “A?”

Chuyện này liên quan gì đến ta chứ? Khỉ thích ăn chuối thì có gì sai? Khỉ thích sống trong rừng thì có gì sai?

Ta chỉ là một con khỉ hoang dã yêu môi trường yên tĩnh mà thôi.

Thứ muội ngồi bệt dưới đất, bắt đầu khóc lóc hối hận.

“Chỉ thiếu một chút nữa! Một chút nữa thôi là ta có thể giả mạo ân nhân cứu mạng hắn, rồi tha hồ tác oai tác quái trong vương phủ!”

Ta bắt đầu nghi ngờ liệu đầu óc của rùa có nhỏ hơn các loài động vật khác không. Người ta còn chưa đi xa, nàng đã lớn tiếng bày mưu tính kế.

Bước chân của Nam Chiếu Vương đột nhiên khựng lại.

Ba giây sau, hắn đã đứng trước mặt ta.

Hắn nhìn thứ muội, ánh mắt sáng rực.

“Ngươi biết chuyện nàng ấy ngã xuống?”

Thứ muội lập tức hoảng sợ.

Run rẩy lắp bắp nói: “Ta...Ta không biết... Ta chỉ nghe nói...”

“Hửm? Nghe nói cái gì?”

Hắn cười, nụ cười giống hệt khi tra tấn mật thám trong địa lao.

Thứ muội lập tức khóc to, tuôn hết ra: “Ta chỉ biết tỷ ta chạy trong rừng rất nhanh, nếu ngươi không tin, có thể tự mình kiểm chứng, tỷ ta cũng có thể nhảy nhót lung tung.”

Ha, đúng là biết cách lôi người xuống nước.

Nam Chiếu Vương thật sự quay sang liếc nhìn ta.

Nhưng rất nhanh lại dời mắt đi.

Ta ngồi xổm xuống, tận tình khuyên bảo thứ muội đang lăn lộn trên mặt đất:

“Cửa phòng có thể gõ bừa, nhưng ân nhân thì không thể nhận bừa.”

Nam Chiếu Vương đã rời đi lại quay đầu nhìn ta.

Hắn hỏi: “Nàng dạy thế nào?”

Ta: “A?”

Ta có thể dạy gì chứ?

Một con khỉ lại đi dạy một con rùa.

Đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào ta.

Bản thân ta còn chưa học được cách làm người.

Hắn nghiêm túc nói: “Cửa phòng không thể gõ bừa.”

Ta: “Ừ, được thôi.”

Ân? Vậy còn ân nhân, có thể nhận bừa sao?

Nam Chiếu nóng hơn kinh thành nhiều.

Thứ muội vốn sợ nóng, sau lại gần như cả ngày ngâm mình trong ao.

Nam Chiếu Vương không thấy nàng đâu, thỉnh thoảng còn hoài nghi nàng trốn ở đâu đó để bí mật làm điều gì bất chính.

Lúc ta ngồi trên cành cây ăn chuối, hắn ngồi dưới gốc cây trên ghế mây, hỏi ta:

“Vương bát nhà nàng đâu?”

Ta chỉ vào một phiến lá sen trong ao, nơi vừa nhô lên một cái đầu của thứ muội:

“Ngài nói chuyện mang khẩu âm à? Nàng tên Vọng Ba.”

Nam Chiếu Vương: "..."

Hắn ngửa đầu nhìn ta chơi đùa trên dây leo, lại cúi đầu nhìn thứ muội bơi dưới nước, trầm giọng nói:

“Tần Phong Hầu, phụ thân nàng thật biết đặt tên.”

Lúc cha ta viết tên ta và thứ muội, đồng liêu đều khen ông đặt rất hay, ngắn gọn, dứt khoát, không theo lối cũ.

Chỉ là... không ai đọc được.

Không ai đọc nổi.

Chỉ có cha ta không ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, vẫn vui vẻ gọi ta: “Hầu nhi, Hầu nhi.”

Một câu của Nam Chiếu Vương, ý tứ bao hàm ba người.

Ta nói: “Vương gia, ngài hiện tại mắng người cũng thật cao tay.”

Hắn lại thản nhiên nói: “Nhờ phúc của nàng, hiện tại ngày nào ta cũng có người để mắng.”

Ta: “..."

Lệnh đường à, người mắng chưa hết sao?