Trí nhớ của cô là điều mà nhiều người ngưỡng mộ, nó ghi nhớ rất nhanh và rất chính xác ngay cả những chi tiết nhỏ nhất cũng rõ ràng và chính xác. Cô đã sử dụng nó một cách hiệu quả nhưng điều đó khiến cô cảm thấy không mấy vui vẻ. Nếu cô không được ban tặng một trí nhớ nhạy bén như vậy, cô biết Robert Saitun sẽ không chiến trọn tâm trí cô. Anh ấy là cái bóng của William và đã dành phần lớn thời gian để cố gắng tránh bị William hoặc chú của anh ta, một người đàn ông khá khó chịu đã kiểm soát hoàn toàn Robert, thậm chí đã đánh đập hoặc xiềng xích anh ấy.
“Con nhớ ra anh chàng đó rồi. Nhưng chẳng phải là bất kính với William khi kết hôn với một người đàn ông khác quá sớm sao?"
“Ừm, William đã mất cách đây một thời gian. Lúc ngài ấy mất thì con đang ở xa nên không kịp đánh điện để báo cho con.”
Cô chìm vào sự trầm ngâm.
"Người thừa kế thứ hai là ai? Co chưa từng gặp người đàn ông có tên Thayer này?"
“Ta đã nói với con rồi, con gái, ngài ấy đang chiến đấu ở Pháp. Ta nghĩ ngài ấy không phải là người đàn ông dành cho con, Gytha."
******
Gỡ tay người phụ nữ với mái tóc xoăn màu đỏ rực ra khuôn ngực rộng của mình. Thayer Saitun ngồi dậy.
“Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi, dậy đi cô gái, cô nên rời khỏi đây trước khi rắc rối đến.”
Lấy ví ra từ dưới gối anh lấy ra vài đồng xu và ném cho cô ta. Cô ta bắt chúng một cách dễ dàng. Nụ cười của anh nhuốm màu hoài nghi khi anh nhìn cô ta cân chúng trên tay của mình trước khi mỉm cười với anh.
Nó đã từng như vậy, trong giới quý tộc anh được tôn trong, nhưng phụ nữ cần phải nhìn thấy sự lấp lánh trên đồng tiền của anh trước khi họ tỏ ra quan tâm anh.
Anh ngả người ra sau và khoanh tay dưới đầu, nhìn cô ta mặc quần áo một cách vô tư. Anh phát ngán những cô gái điếm vô danh nhưng ít nhất thì họ cũng có sự trung thực, và họ không hề tỏ ra khó chịu với vóc dáng, vẻ ngoài tầm thường của anh, hay họ không hề nhăn mặt khi nhìn xuống làn da đầy vết sẹo do chiến đấu của anh.
Trong khi làn da của anh không có màu hồng hào giống những người trong gia tộc của mình. Nhưng anh biết rằng ít người thực sự nhận ra điều đó. Mái tóc đỏ rực và tàn nhang thường che đi màu da của anh. Tiếng cửa mở kéo anh ra khỏi sự tự hạ thấp bản thân.
“Anh có ý định dành ban ngày để ngủ à." Roger, cánh tay phải đắc lực của anh nói một cách chậm rãi khi để trò giải trí ban đêm của Thayer chạy ra khỏi phòng trước khi đóng cửa lại.
“Không.”