Thứ duy nhất mới trong nhà là chiếc máy may đặt ở cửa.
Chị cả mới đính hôn, máy may là sính lễ từ nhà trai.
Máy may là chị cả kiếm được, nhưng không thể mang đi, phải để lại nhà lo sính lễ cho mấy đứa em trai.
Mẹ cô, Lưu Xuân Hoa, mặc áo xanh đậm, sợ làm bẩn quần áo khi làm việc nên đeo ống tay màu xám, tóc ngắn ngang vai rẽ ngôi giữa, hai bên cài kẹp tóc đen, chân không ngừng đạp, bánh xe máy may kêu kẹt kẹt.
Sợi chỉ đen chạy trên vải xám, nhìn như cái áo đàn ông.
"Táo nhi?"
"Sao thế? Còn đau đầu không?"
Lưu Xuân Hoa nhanh chóng ngoái lại nhìn một cái, tiếp tục đạp máy may, tranh thủ hỏi.
Giang Táo dần tỉnh táo, trong đầu nảy ra một ý nghĩ không thể tin nổi.
Cô... cô đã sống lại!
"Mẹ vừa nói gì ạ?"
Lưu Xuân Hoa lặp lại lời mình.
Khi nghe tới việc Giang San đưa cơm cho Tiêu Thủy Sinh, đợi cô ta mang hộp cơm về thì bảo cô đưa cơm cho anh cả Tiêu Minh, Giang Táo chợt tỉnh hẳn.
"Không được!"
Chết rồi!
Sao cô lại sống lại vào đúng ngày Giang San đưa cơm cho Tiêu Thủy Sinh.
Kiếp trước, Tiêu Thủy Sinh không chịu cưới Giang San, danh tiếng đã bị hủy hoại!
Anh đáng ra có tương lai tươi sáng, vì chuyện này không những mất vợ còn mất cả tiền đồ.
Giang Táo vén chăn: "Con đi tìm Tiêu Thủy Sinh."
Lưu Xuân Hoa thấy con gái vội vàng chạy đi, thở dài: "Con bé này, sao lại hấp tấp, lẩm bẩm cái gì thế."
Giang Táo chạy ra cửa xỏ giày.
Tiêu Thủy Sinh tuổi còn trẻ đã là nghiên cứu viên cao cấp của viện nghiên cứu, thời đại này mọi người chỉ tới trung học cơ sở là cùng, anh đã là cấp giáo sư, những cụ già tóc bạc cũng phải gọi anh một tiếng giáo sư Tiêu.
Từ nhà họ Giang đến viện nghiên cứu mất một giờ đường, Giang San đi xe buýt tới đó.
Những năm bảy mươi xe buýt rất thưa thớt, lúc này không còn chuyến nào.
Cô rẽ một góc, chạy đến nhà đầu ngõ, gõ cửa vào sân, bạn cô Diễm Thu đang ngồi bên giếng giặt quần áo:
"Táo nhi, vội vàng làm gì thế? Đầy đầu mồ hôi rồi."
Giang Táo không kịp nhìn bạn thân, thấy chiếc xe đạp hai tám ở cửa:
“Diễm Thu cho mình mượn xe đạp nhà cậu một lát."
Diễm Thu chưa từng thấy Giang Táo thật thà hiền lành lại vội vã thế này, chắc hẳn có việc gấp.
"Cậu cứ đi đi, vừa bơm hơi xong."
Giang Táo ừm một tiếng, đẩy xe đạp ra đầu ngõ, lên xe đạp đi, hai bím tóc bay trong gió.
Cô đạp bốn mươi phút, cuối cùng cũng đến vùng ngoại ô.
Người ở đây rất quen cô, thường trêu cô, gọi cô là vợ giáo sư tương lai.
"Ô, vợ giáo sư lại đến rồi!"
Giang Táo vội vàng hỏi: "Tiêu Thủy Sinh đâu?"
Đối phương vừa trả lời vừa không quên đùa: "Về ký túc xá rồi, sao cô gấp thế?
Không biết còn tưởng cô đến bắt gian đấy!"
Giang Táo cười lạnh trong lòng.
Cậu đoán trúng được một nửa rồi.
Chỉ là không bắt gian, mà bắt đồ đê tiện.
Cô hối hả chạy đến ký túc xá.
Phòng Tiêu Thủy Sinh ở tầng hai, cô bước lên cầu thang sắt.
Vừa bước lên bậc thang cuối cùng, cô đã nghe thấy tiếng rêи ɾỉ của người phụ nữ.
"Anh rể Thủy Sinh, để em làm thuốc giải cho anh đi!"