Năm 1974.
Trạm y tế phía Đông thôn Tiền Phong.
Xa xa nhìn lại, căn nhà trệt được xây bằng bùn đất, ba gian song song ghép lại một chỗ, ngoài tường dùng sơn màu đỏ sơn lời nói của chủ tịch: Không sợ khó khăn, anh dũng tiến lên.
Người phụ nữ trung niên đi đứng vội vàng, xốc màn che cửa lên, tiến vào trong phòng, vừa để tay nải xuống đầu giường, đưa tay đẩy cô gái đang nằm trên giường bệnh: "Con gái, nhanh nhanh nhanh!"
"Nhà họ Lục phái người tới đón con kìa!"
"Xe hơi nhỏ đã dừng ở cửa thôn chúng ta rồi!"
Ôn Ninh mơ mơ màng màng mở to mắt trong sự xô đẩy của người phụ nữ kia.
Nhìn thấy người phụ nữ trước mắt mặc áo vải thô màu xanh, tóc ngắn ngang tai, cách ăn mặc vô cùng có cảm giác niên đại, cô có chút nghi hoặc, "Dì, dì đang nói cái gì thế?"
“Dì cái gì mà dì? Con có phải bị ngã đến mất trí rồi hay không? Mẹ là mẹ con đó!"
Người phụ nữ sốt ruột kéo cánh tay Ôn Ninh, đỡ cô ngồi dậy, lại xoay người nhặt giày vải màu đen trên mặt đất, đeo lên chân cô, "Nhanh, hành lý mẹ cũng đã chuẩn bị xong cho con rồi, nếu như bị cha dượng của con và thằng ngốc kia trông thấy, con sẽ đi không được đâu!"
"Mẹ nói cho con biết, con tiến vào nhà họ Lục cũng đừng sống mơ mơ hồ hồ cả ngày, phải nắm lấy tất cả cơ hội leo lên trên cao. Mẹ nghe nói hai anh em nhà họ Lục kia tuấn tú lịch sự, con gả cho bất kỳ người nào trong hai người đó thì nửa đời sau coi như sung sướиɠ, vinh hoa phú quý hưởng không hết đâu.
Dầu gì, trong đại viện không quân cũng có không ít nam đồng chí điều kiện tốt, dựa vào tư sắc của con làm sao không khiến bọn họ mê đến thần hồn điên đảo, đến lúc đó chọn người có điều kiện tốt nhất, sau khi cưới lại để nhà chồng sắp xếp công việc tốt cho con, đời này cũng không cần sầu lo gì nữa."
"Còn nữa, con phải đề phòng Diệp Xảo kia một chút, tuy là cùng một thôn thôn, nhưng cha mẹ của nó đều chết hết rồi, tiến vào nhà họ Lục, nó càng không có đường lui hơn cả con, mọi thứ đừng để cho nó giành được lợi thế."
"Được rồi, mau chóng đi theo mẹ!"
Ôn Ninh còn chưa kịp hỏi cái gì, người phụ nữ trung niên liền tay trái nắm lấy tay nải trên đầu giường, tay phải kéo lấy cô, chạy một mạch về phía cổng thôn.
Hai người vừa mới đi, trong gian phòng kế bên cách một bức tường, người đàn ông nằm nghỉ ngơi trên giường từ từ mở mắt.
Hay cho câu nắm lấy tất cả cơ hội leo lên trên, rất tốt, dám tính toán nhà họ Lục bọn họ, đời này đừng nghĩ có bất kỳ cơ hội nào.
Trong đôi mắt đen của người đàn ông hiện lên vẻ trào phúng, khuôn mặt tuấn tú lạnh như khối băng, cho dù là nằm, vẫn không giấu được khí chất anh lãng bức người quanh thân anh. Anh cao 1m85, chân dài vai rộng, trên người mặc đồng phục không quân màu xanh lá cây đậm, dây thắt lưng màu đen siết chặt lấy vòng eo chắc nịch, dưới chân là một đôi ủng chiến đấu màu đen, càng khiến cho giường bệnh của trạm y tế trông có vẻ vô cùng chật chội.