Ngày hôm sau, khi ta tỉnh lại thì đã là giữa trưa.
Vừa mở mắt ra, liền thấy Liên Chi với vẻ mặt khó nói thành lời nhìn ta.
“Nô tỳ có chuyện không biết có nên nói hay không.”
“Không nên nói.”
“Nô tỳ có chuyện không biết có nên nói hay không.”
“Không nên nói.”
“Nô tỳ có chuyện không biết có nên nói hay không.”
Ta: ???
“Liên Chi, ngươi rốt cuộc muốn gì?”
Liên Chi giật giật khóe miệng, không đôi co nữa, trái lại liền đem chuyện nàng muốn nói kể ra.
Hóa ra sáng sớm, khi cẩu hoàng đế chuẩn bị thượng triều, theo lý ta phải dậy hầu hạ hắn mặc quần áo, tiễn hắn lên đường.
Nhưng hôm nay ta lại rúc trong chăn, trùm kín đầu rồi kêu đau bụng, sống chết không chịu rời giường.
Cuối cùng, cẩu hoàng đế nhìn ta trong ổ chăn ngủ say mà ánh mắt đầy u oán, oán khí ngút trời mà đi thượng triều.
Nghe nói cả triều văn võ sợ đến nỗi không ai dám thở mạnh.
Quả nhiên, chẳng có ai thích đi làm cả.
Ta chép miệng: “Liên Chi à, sáng nay ăn gì thế? Ta muốn ăn bánh bao nhân tôm hấp, canh bao gạch cua, thêm bánh thịt thăn nữa.”
Chưa kịp nói hết, Liên Chi đã tức giận cắt ngang.
“Nương nương, nô tỳ không phải muốn nói chuyện này! Nô tỳ muốn nói rằng hậu cung đến nay chưa có con, nếu nương nương biết ân cần một chút, được Hoàng thượng thương nhớ, ngài ghé qua nhiều lần, biết đâu có thể mang long thai, địa vị của nương nương trong hậu cung liền vững chắc!”
Ta kinh ngạc nhìn Liên Chi.
Liên Chi run rẩy, sắp quỳ xuống, ta liền cắt ngang: “Liên Chi, gần đây ngươi có phải ăn nhiều bánh cuốn không?”
Cuốn đến mức này sao?
Thật là có chí hướng sự nghiệp.
Nhưng xin lỗi, nương nương nhà ngươi chỉ muốn sống thảnh thơi.
Hoặc là thảnh thơi, hoặc là chết.
Vì vậy, ta giả vờ như không nghe thấy: “Có thể kêu đồ ăn sáng cho ta được không?”
Liên Chi: "..."
Thái hậu miễn cho ta thỉnh an, cẩu hoàng đế công việc bận rộn nên không thường xuyên đến hậu cung.
Ta thoải mái tận hưởng hai tháng thảnh thơi, chớp mắt đã đến tiệc cung đình đêm Trừ Tịch.
Vào ngày cuối năm, hoàng đế mở tiệc chiêu đãi quần thần trong cung. Là phi tần có vị trí cao nhất, đáng lẽ ta phải đứng ra chuẩn bị yến tiệc này, nhưng ta lấy lý do cơ thể không khỏe để thoái thác.
Hệ thống khuyến khích ta nhân cơ hội này thể hiện khả năng tổ chức xuất sắc, để cẩu hoàng đế nhìn ra ưu điểm của ta.
Ta ngước nhìn lên xà nhà, hệ thống lập tức im lặng.
Làm việc là không có khả năng, không làm nổi một chút nào.
Tại cung yến hôm nay, ta quấn kín như quả cầu, vừa ngáp dài vừa chờ đồ ăn được dọn lên, vừa nghe cẩu hoàng đế và quần thần tâng bốc lẫn nhau.
Chán muốn chết, ta dời ánh mắt về phía cẩu hoàng đế.
Có lẽ để hợp với không khí, hôm nay hắn mặc long bào màu đỏ, bên ngoài khoác áo choàng màu huyền thêu họa tiết kim sắc, cổ áo còn viền lông cùng màu, khiến gương mặt vốn thanh tú của hắn càng thêm rạng ngời như ngọc.
[Không thể phủ nhận, cẩu hoàng đế này trông cũng khá đẹp trai. Nhìn hắn cười rộ lên còn có cả má lúm đồng tiền.]
Ta chống cằm, ánh mắt không hề che giấu.
Cẩu hoàng đế hình như mơ hồ liếc ta một cái.
Ta không quan tâm, tiếp tục trò chuyện trong lòng với hệ thống.
[Ai mà ngờ được, một người nhìn nho nhã như vậy, trên giường lại hung hăng đến thế, mỗi tội chỉ biết làm bừa, kỹ thuật chẳng ra sao cả.]
Nghĩ đến đây, từ chỗ chủ vị bất ngờ vang lên tiếng ho khan kinh thiên động địa.
Thì ra cẩu hoàng đế bị sặc rượu.
Nhưng hắn đỏ mặt hung hăng trừng ta một cái là có ý gì?
Thần kinh.
Đúng lúc đó, đồ ăn của cung yến được dọn lên.
Vì chú trọng hình thức, phần lớn món ăn đều chiên qua dầu, gặp gió lạnh liền không thể ăn nổi.
Ta buông đũa, xoa bụng thì thầm:
[Ăn không đủ no, thật sự không đủ no.]
[Đồ ăn này nhìn còn không ngon bằng trên bàn cẩu hoàng đế. Hắn định bỏ đói ta sao? Không cần phiền phức thế, tối nay ta về thắt cổ là được.]
[Không được, đói quá không chờ được đến tối. Hay là bây giờ đâm đầu chết luôn cho xong.]
Ta đảo mắt nhìn quanh, tìm được một chỗ thích hợp, vừa định đứng dậy thì một tiểu thái giám bưng hai nồi thức ăn chạy tới, nói là hoàng thượng ban thưởng.
Ta ngẩng đầu, đối diện ánh mắt phức tạp của cẩu hoàng đế.
Ta cười ngọt ngào với hắn, hắn lại quay đi.
Đúng là kỳ quái và khó hiểu.
Cung yến diễn ra được một nửa, các đại thần bắt đầu có dấu hiệu ngà ngà say.
Một vị lão thần râu xồm đột nhiên đứng dậy đề nghị hoàng đế lập hậu.
Ban đầu ta không hứng thú, nhưng lão thần kia vừa nói vừa liếc về phía ta là có ý gì?
Ta hỏi hệ thống: "Tên lão thần không biết sống chết này là ai?"
Hệ thống đáp: "Cha ngươi."
Ta trầm mặc trong chốc lát, nội tâm lập tức phun trào điên cuồng.
[Làm hoàng hậu? Ta không muốn! Làm hoàng hậu thì ngày nào cũng phải dậy sớm, còn phải kiểm sổ sách tính toán chi tiêu.]
[Sớm sáu giờ đã phải làm việc? Ta không làm!]
[Nếu bắt ta làm hoàng hậu, ta sẽ xin nghỉ mỗi ngày.]
[Gặp khó khăn thì ngủ ngon, giải quyết không được thì thắt cổ cho xong.]
Nghĩ vậy xong, ta không đợi cẩu hoàng đế mở miệng đã đứng dậy nói ngay:
"Thần thϊếp đề nghị ai sinh con thì người đó làm hoàng hậu."
Cha ta thoáng tỏ vẻ khó hiểu nhìn ta.
Cẩu hoàng đế lại nhếch môi cười: "Quý phi, lời nói thật thú vị."
Một trận sóng gió thoáng chốc bị dập tắt. Ta nâng chén rượu uống cạn một hơi, trong lòng thầm nghĩ:
[Thăng chức thì làm gì có chuyện thảnh thơi vui vẻ chứ.]
[Rượu trái cây này uống cũng không tệ.]
Một lúc sau, Tô công công đến mời ta ngồi bên cạnh cẩu hoàng đế.
Ta loạng choạng đứng dậy, đầu óc bắt đầu trôi nổi vô định.
[Họp thường niên sắp kết thúc? Có phải cần kính rượu lãnh đạo không?]
[Ta nhớ hôm qua đọc thoại bản có đoạn gì nhỉ? Nữ chính bảo vệ nam chính thì phải?]
[Cảnh tượng Mông Sơn hợp với Sơn Ngoại Sơn, ánh trăng tỏa sáng vang vọng bên suối.]
Tô công công thấy ta có vẻ say liền định đỡ ta, nhưng khi ta đã bước lên bậc thềm đến bên cẩu hoàng đế thì bất ngờ có thích khách lao ra.
Trong lúc vũ nữ với trang phục rực rỡ đang múa, bất ngờ xuất hiện một nam nhân lao tới hét lớn:
"Hoàng đế, chịu chết đi!"
Bộ não ta lập tức vận hành tốc độ cao trong tích tắc. Không do dự, ta chắn ngay trước mặt cẩu hoàng đế.
Ta nhắm mắt, trong đầu không phải là những thước phim nhân sinh, mà là những suy nghĩ đầy mơ hồ vô nghĩa.
[Hắn cười với ta một cái, ta nguyện giao cả mạng sống cho hắn.]
[Cuối cùng là Trang Chu mộng điệp, ngươi là ân cũng là kiếp.]
[Bệ hạ, thần thϊếp lui đây. Một lần lui là cả đời. Quãng đời còn lại ngài hãy trân trọng.]
Trước khi mất ý thức, bên tai ta vang vọng tiếng cẩu hoàng đế kinh hoảng thất thố:
"Chu Tử Quân! Nàng đừng chết!"