Vào khoảng canh năm, lúc rạng sáng, khi bị cung nữ kéo ra khỏi chăn, ta mới nhận ra bản thân mình thật sự quá ngây thơ.
Hậu cung tuy không có Hoàng hậu, nhưng vẫn còn Thái hậu – một vị “Đại Phật” không dễ chọc vào.
Có lẽ do tuổi đã lớn, Thái hậu khó ngủ. Mà bản thân không ngủ được thì cũng không để người khác yên giấc.
Mỗi ngày đều bắt tất cả phi tần trong cung dậy sớm để đến thỉnh an.
Cung nữ thân cận của ta, Liên Chi, vừa chỉnh sửa y phục cho ta, vừa không quên dặn dò: "Quý phi phải đặc biệt đến sớm để làm gương tốt cho các phi tần khác."
Ta chỉ muốn bật cười chua chát.
Trước kia, ta sống thoải mái, muốn đến muộn thì đến, muốn dậy trễ thì dậy, làm ít ăn nhiều, chẳng ai quản được ta.
Cái gọi là “làm gương tốt” chẳng qua là muốn tranh giành ngôi vị Hoàng hậu mà thôi.
Nhưng ta có muốn không?
Ta không muốn.
Nếu bắt buộc phải tranh giành, chi bằng tự thắt cổ cho xong.
Nhưng bây giờ trước mắt bao người, chuyện đó đương nhiên không thể làm được.
Đành chờ đến tối vậy.
Dù được ngồi kiệu, nhưng trời còn chưa sáng hẳn, lại thêm gió lạnh cắt da, lạnh đến mức tưởng chừng có thể đông chết người.
Trong điện chỉ có mấy chậu than nhỏ, còn chưa đủ ấm.
Ta ngồi ngẩn người, cúi đầu nghe Thái hậu hỏi han lễ nghĩa.
Hoàng đế còn trẻ, nữ chính phải một năm sau mới vào cung dự tuyển tú nữ.
Phi tần trong cung hiện nay không nhiều, nhưng bọn họ vẫn cứ rì rầm những câu chuyện nhạt nhẽo vô vị, khiến ta phát chán.
Trời ơi!
Nghe mấy lời này chẳng khác gì bị lôi vào một cuộc họp dài lê thê chán ngắt!
[Muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết muốn chết...]
Không chờ đến tối được đâu, ta muốn chết ngay bây giờ.
Hệ thống trong đầu ta khuyên đừng “spam” như vậy nữa, nghe phiền lắm.
Nhưng ta không kiểm soát được bản thân.
Lúc này, Thái hậu – người từ nãy giờ im lặng – đột nhiên lên tiếng:
"Quý phi dạo này có điều gì phiền muộn sao? Đừng ngại chia sẻ với ai gia, đừng để nỗi buồn trong lòng."
Các phi tần nhìn nhau, rồi lại bắt đầu nịnh nọt bằng những lời hoa mỹ vô nghĩa.
Thật sự chẳng cần thiết.
Ta nhìn chằm chằm Thái hậu, bỗng thấy bà có nét giống với bà nội ta hồi trẻ.
"Thần thϊếp vẫn rất tốt, tạ ơn Thái hậu đã quan tâm."
[Tốt á? Tốt cái gì mà tốt! Chẳng tốt chút nào! Thức dậy còn sớm hơn cả giờ đi làm của ta trước đây. Nếu mai còn bắt dậy sớm thế này, ta sẽ treo cổ ngay trước cửa cung của Thái hậu cho xem.]
Bàn tay cầm chén trà của Thái hậu khẽ run lên.
Ánh mắt bà nhìn ta đầy nghi ngờ và kinh ngạc.
Ta mỉm cười gật đầu đáp lại, nhưng hình như điều đó càng khiến Thái hậu thêm hoảng hốt.
Bà vội vàng kiếm cớ bãi triều, cho các phi tần lui về.
Chưa kịp hoàn hồn sau buổi thỉnh an, ta đã nhận được lệnh ban thưởng mấy món trang sức cùng đặc ân miễn thỉnh an từ Thái hậu.
Hệ thống ép ta phải suy nghĩ kỹ càng, cố tìm ra ẩn ý đằng sau việc Thái hậu miễn cho ta lễ thỉnh an.
Ta xua tay, leo lên giường: “Ta không phải nhân viên công vụ.”
Con người là sắt, còn giường là nam châm.
Phải ngủ thôi!
Tưởng đâu ngày hôm nay đã có thể kết thúc viên mãn, ai ngờ đến tối, Tô công công lại xuất hiện lần nữa.
Hắn thông báo rằng tối nay tên cẩu Hoàng đế muốn tới chỗ ta.
Ta phải thị tẩm.
Ha ha ha ha ha... Không muốn sống nữa!
Ngay khi ta đang chuẩn bị thắt cổ tự vẫn, hệ thống vội lên tiếng: “Phi tần tự sát là tội lớn. Đến lúc đó, cả gia đình ngươi sẽ bị liên lụy, thậm chí mất mạng.”
Ta thắt chặt dây thừng, cột nút thật chắc.
“Chỉ cần ta không có đạo đức, chẳng ai có thể dùng đạo đức để ràng buộc ta.”
“Giúp ta đá cái ghế xuống, cảm ơn.”
Hệ thống rõ ràng hoảng hốt, tiếng cảnh báo vang lên dồn dập.
“Nếu ngươi chết bây giờ, tỷ lệ sinh sản hiện tại đang thấp, ngươi có thể sẽ đầu thai sang Ấn Độ đấy.”
Ta: "..."
Nghe xong, ta chậm rãi trèo xuống khỏi ghế, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
Rốt cuộc thì bị một tên đàn ông xa lạ ngủ cùng đáng sợ hơn, hay đầu thai sang Ấn Độ mới đáng sợ hơn đây?
Hệ thống thấy ta do dự, lập tức dỗ dành: “Ký chủ yên tâm, Hoàng đế này tướng mạo anh tuấn, đâu có giống mấy lão béo ục ịch. Dù gì cũng là nam chính trong truyện đấu đá cung đình xen lẫn ngọt ngào, làm sao có thể kém được?”
Ta trầm tư vài giây rồi hỏi: “Vậy hắn có tốt không?”
Cả mười mấy năm trước ta vội vàng sống sót, mười mấy năm sau lại bận rộn trả nợ.
Đến giờ vẫn chưa từng trải qua chuyện này bao giờ.
Hệ thống đỏ mặt: “Chắc là... cũng không tệ lắm.”