Tiểu Sư Muội Ta Không Thể Nào Là Nam Nhân

Chương 3: Xuống núi

Vài ngày sau, đã tới đại điển thu nhận đệ tử của Thanh Lam Tông.

Ngày hè, trời sáng rất nhanh.

Vì trong lòng có tâm sự nên mấy hôm nay Lê Đường cứ thao thức mãi mới ngủ được. Đặc biệt là hôm nay, nàng còn chưa ngủ say thì đã bị ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ và tiếng chim hót ríu rít đánh thức.

Nàng ngáp dài một cái, duỗi người vươn vai rồi chống tay ngồi dậy.

Hôm nay chính là ngày cử hành đại điển, nàng phải đi đón tiểu sư muội vào tông môn. Nàng nhất định phải xuống núi từ sớm, cẩn thận quan sát từng người một.

Chuyện này không thể làm quá lộ liễu, phải tiến hành thật kín đáo, dù sao cũng là cửa sau mà.

Lê Đường ngái ngủ mặc y phục, mơ màng sửa soạn chỉnh tề, đang chuẩn bị mở cửa rời đi thì…

“Rầm!”

Cánh cửa đột ngột phát ra một tiếng vang lớn.

Nó bị một lực mạnh từ bên ngoài đâm thẳng vào, bật ra khỏi khung cửa, đổ rầm xuống đất, tạo thành một âm thanh chấn động cả căn phòng.

“Ơ…”

Lê Đường đờ người, ngơ ngác nhìn tấm cửa gỗ đáng thương nằm lăn lóc trên nền đất, còn có một con hỏa điểu to tướng đang ngã chỏng vó trên cửa, còn trừng mắt với nàng.

“Ui da! Đυ.ng chết chim rồi! Đυ.ng chết chim rồi!”

Nó chớp mắt vài cái, sau đó chột dạ dời mắt sang chỗ khác, dùng cánh nhỏ che đầu rồi mới kêu thảm thiết.

Không thèm quan tâm đến cánh cửa nữa, Lê Đường vội vàng chạy tới ôm lấy hỏa điểu, cẩn thận lật qua lật lại xem xét: “Ngươi không sao chứ, Tiểu Hỏa? Có ai bắt nạt ngươi à?”

Mặt hỏa điểu vốn đã đỏ giờ lại càng đỏ hơn. Không ai bắt nạt nó cả, chẳng qua là do nó không kiểm soát được tốc độ bay mà thôi.

“Không sao, chíp.”

Lê Đường xoa xoa cái đầu tròn xù lông của nó, dịu dàng hỏi:

“Ngươi đến tìm ta có chuyện gì à?”

“À ừm… Ta thấy ngươi sắp ra ngoài nên tiện đường đến chở ngươi một đoạn… chíp chíp.”

Thật ra không phải nó muốn đi, mà là do Lê Đường đã cứu nó một mạng, nên nó muốn giúp nàng chút gì đó để báo đáp.

Mùa đông năm ngoái, lúc nó đang bị thương nặng đã được nàng nhặt được trong Cang Nguyên Tuyết Cảnh. Nàng không chỉ cứu nó mà còn cứu rất nhiều loài động vật khác, trong đó có những con đã khai mở linh trí và những con chưa khai mở.

Mỗi loài một vẻ, đủ hình dáng kỳ lạ khác nhau, nhưng tất cả đều rất thích Lê Đường.

Lê Đường chớp mắt, đưa tay gãi mũi:

“Cảm ơn ngươi nha, nhưng hôm nay sư tôn giao cho ta một nhiệm vụ quan trọng, e là không có thời gian chơi với ngươi đâu.”

“Chíp… Không sao mà.”

Lê Đường mỉm cười, lại liếc nhìn cánh cửa đáng thương bị phá hỏng, sau đó vò vò bộ lông mềm mại của hỏa điểu, dịu dàng dặn dò:

“Vậy thì đi thôi. Nhưng lần sau… không được phá hỏng cửa nữa đâu đấy.”

“Chíp chíp…”

Hỏa điểu xấu hổ rụt cổ lại.

Nói rồi, Lê Đường nhanh chóng sửa lại cửa như cũ. Hỏa điểu thu nhỏ lại, đợi nàng trèo lên lưng, sau đó dang rộng đôi cánh, bay vυ't về phía chân núi.

Không thể không nói, đường xuống núi thực sự rất xa, vừa quanh co vừa rắc rối, mà tu vi của Lê Đường lại thấp, không thể ngự kiếm phi hành. Nếu nàng tự đi thì e rằng khi đến nơi hoa trên cây cũng đã tàn mất rồi.

Nhờ có hỏa điểu, chuyến đi này thuận lợi hơn rất nhiều.

Lê Đường vỗ nhẹ vào cổ nó, cười nói:

“Đa tạ ngươi nhé, Tiểu Hỏa.”