Mỹ Nhân Vạn Người Ghét Từ Chối Cố Gắng

Chương 1.1: Tôi là fan của anh

"Cut!"

"Thầy Kha vất vả rồi, mau băng vết thương lại đi."

Kha Ngọc vừa hoàn thành một cảnh quay cháy nổ, từ trong chiếc xe phế liệu do đoàn phim sắp đặt bò ra. Anh tùy ý vung vẩy bàn tay phải đang bị mảnh vỡ cứa đến rướm máu, bình thản gật đầu: "Được."

Trợ lý Tiểu Đào đứng không xa vội vàng tiến tới, vừa dẫn Kha Ngọc về phòng nghỉ vừa càu nhàu: "Vừa rồi nguy hiểm quá, sau này không thể quay mấy cảnh nguy hiểm thế này nữa."

Kha Ngọc khẽ nhíu mày, nhưng lời nói ra lại dịu dàng trấn an trợ lý đang lo lắng hoảng hốt: "Không sao, bị thương khi quay phim là chuyện rất bình thường."

"Bị cứa một đường dài thế này mà gọi là bình thường sao?"

Tiểu Đào dùng nhíp gắp bông thấm cồn, cẩn thận lau từng chút vết thương trên tay Kha Ngọc. Anh còn chưa kịp phản ứng, vành mắt cô đã đỏ hoe: "Thật là quá đáng, biết rõ thầy là Omega mà còn cố tình sắp xếp cảnh nguy hiểm như vậy. Em phải đi mách tổng giám đốc Kha!"

Kha Ngọc khẽ nâng mi, ánh mắt sáng rõ không hề để lộ chút đau đớn nào: "Lần sau không được nói vậy nữa."

Kha Ngọc ra mắt từ năm 18 tuổi, ngay bộ phim đầu tay đã đoạt giải Nam chính xuất sắc nhất. Vì nổi tiếng khi còn trẻ, đánh giá của dư luận về anh luôn trái chiều. Lời ác ý nhất chính là châm chọc anh dựa vào thân phận Omega để leo cao. Dù những kẻ tung tin đồn thất thiệt vừa xuất hiện đã bị thế lực đứng sau Kha Ngọc dọn sạch, nhưng anh vẫn vô cùng chán ghét vấn đề này.

Tiểu Đào biết mình lỡ động chạm đến điều kiêng kỵ của Kha Ngọc, lập tức ngoan ngoãn xin lỗi, nhưng vẫn ấm ức nói: "Dù vậy em vẫn phải báo cáo với tổng giám đốc Kha!"

Kha Ngọc lắc đầu: "Chị ấy sẽ không nghe điện thoại của em đâu."

Tiểu Đào không tin, liền lấy điện thoại ra gọi. Tiếng chuông vang lên hai hồi, rất nhanh đã được bắt máy. Cô hào hứng liếc nhìn Kha Ngọc, nhưng vừa mở miệng gọi "Tổng giám đốc Kha..." đã bị giọng nói lạnh lùng của Kha Lê cắt ngang: "Xin lỗi, tôi đang bận, có việc gì hãy liên hệ trợ lý."

Tiểu Đào ngơ ngác nhìn điện thoại đen ngòm mà chưa kịp hoàn hồn.

Kha Ngọc dựa lưng vào ghế sofa, đưa bàn tay quấn đầy băng gạc vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Đào. Hàng mi dày che khuất đôi mắt, giấu đi những cảm xúc thật sự nơi đáy lòng. Anh khẽ nói: "Sau này không cần báo cáo chuyện của tôi với Kha Lê nữa."

Tiểu Đào hiểu ý Khả Ngọc, chán nản đáp: "Dạ biết rồi."