Thang máy đi xuống phòng khách tầng một của biệt thự, mấy người chú bác nhà họ Yến đều đứng chờ ở đó, vẻ mặt tỏ ra không kiên nhẫn, bên cạnh còn có thư ký và trợ lý của từng người.
“Anh Trì ngủ đến giờ mới dậy à? Hôm nay là ngày gì anh không quên đấy chứ?” Một thanh niên đứng phía sau người đàn ông trung niên lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai.
Yến Tương Nghị nghe vậy liền bước lên một bước, lạnh mặt nói: “Hôm nay là ngày gì còn chưa đến lượt cậu nói chuyện.”
“Thằng bé chỉ là có ý tốt nhắc nhở thôi, hôm nay là ngày quan trọng của anh cháu, người nhà họ Mục đã chờ từ sớm, chúng ta không nên thất lễ.” Một người đàn ông trông có vẻ lớn tuổi lên tiếng, “Giờ A Trì đã xuống rồi, chúng ta cũng nên đi thôi. Hôm nay có các chú bác ở đây cũng coi như là nể mặt nhà họ Mục.”
Sắc mặt Yến Tương Nghị tối sầm lại, cha mẹ họ đã qua đời trong một vụ tai nạn máy bay cách đây 5 năm, đám chú bác này thậm chí còn muốn cướp đoạt tài sản mà cha mẹ để lại. Bộ mặt tham lam của từng người dường như vẫn còn hiện rõ trước mắt. Bây giờ lại giả bộ làm người thân đáng tin cậy muốn nhúng tay vào hôn sự của anh trai, thật khiến người khác ghê tởm.
“Ai nói anh của tôi muốn đi?” Yến Tương Nghị lớn tiếng phản bác, “Chẳng phải từ đầu đến cuối đều là các người tự ý quyết định thay anh tôi sao? Nếu mọi chuyện đều do các người quyết định vậy thì các người tự đi xem mắt không phải là tốt hơn à?”
“Cái thằng nhóc này..."
“Đứa trẻ nhà họ Mục vừa ngoan ngoãn thật thà, lại còn xinh đẹp nữa, chẳng có điểm nào để chê. Tôi thấy nó rất xứng đôi với A Trì.” Một người đứng gần đó xen vào nói.
“Đúng đúng, mặc dù mang họ mẹ nhưng thằng bé cũng là trưởng nam nhà họ Mục, môn đăng hộ đối quá còn gì.”
Mọi người xung quanh lần lượt lên tiếng, ai nấy đều nở nụ cười không chê vào đâu được, khiến cơn giận trong lòng Yến Tương Nghị ngày một dâng cao nhưng chẳng thể nào bùng phát.
“Quá ồn.” Đúng lúc này, Yến Tương Trì đột nhiên mở miệng, âm thanh xung quanh lập tức trở nên im bặt, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn sang.
Yến Tương Trì ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, lạnh lùng nói: “Tôi đã cho các người ba phút nhưng các người vẫn không chứng minh được giá trị của mình. Bây giờ thì đi đi.”
“...Cái gì?” Mọi người xung quanh có chút không kịp phản ứng.
Yến Tương Nghị chớp chớp mắt.
Ngay sau đó, Yến Tương Trì lại lên tiếng: “Cần tôi mời à? Làm vậy thì sẽ xấu mặt lắm. Ba giây, nhấc chân lên.”
“Cậu lại phát điên gì nữa vậy? Chúng tôi đang nói chuyện tử tế với cậu đấy!”
Yến Tương Nghị không để ý, chỉ ấn vào bộ đàm trên xe lăn: “Vào đi.”
Vừa dứt lời, từ ngoài cổng lớn lập tức xuất hiện sáu vệ sĩ mặc vest đen cao lớn, di chuyển gọn gàng nhanh chóng, chẳng cần nhiều lời liền ra tay tóm gọn đám người nhà họ Yến khiến tiếng la hét và chửi rủa vang lên khắp nơi.
“Yến Tương Trì! Mày làm gì vậy! Sao mày dám?”
“Mày dám đối xử với các chú của mày như vậy sao? không biết kính trên nhường dưới! Vô lễ vô phép tắc!”
“Cha, bên chỗ Triệt Mục Hoàn thì phải làm sao? Còn người nhà họ Mục nữa…”
Yến Tương Trì đột ngột nghe thấy tên người đó, theo phản xạ định bước tới nhưng lại quên mất đôi chân của mình không thể đứng vững, thế là cả người liền ngã về phía trước, may mắn được trợ lý và Yến Tương Nghị bên cạnh kịp thời đỡ lấy.
“Đại ca!” Yến Tương Nghị hít sâu một hơi, suýt nữa hồn bay phách lạc, “Anh làm cái gì thế!”
Nhưng Yến Tương Trì không hề quan tâm, chỉ ra hiệu cho vệ sĩ dừng tay rồi nhanh chóng đẩy xe lăn đi đến bên cạnh thanh niên vừa lên tiếng. Dáng vẻ hắn tuy có phần chật vật nhưng ánh mắt lại sắc bén như thanh kiếm vừa rời khỏi vỏ: “Cậu vừa nhắc đến ai?”
Cậu thanh niên trước đó còn chế nhạo Yến Tương Trì giờ đã bị hắn bất ngờ túm lấy rồi xô mạnh vào tay nắm cửa kim loại. Cú va chạm khiến gương mặt cậu ta méo mó và rêи ɾỉ vì đau đớn: “Yến Tương Trì!”
“Tôi đang hỏi cậu đấy!” Ánh mắt Yến Tương Trì trầm xuống, trong mắt chứa đầy sự điên cuồng và cố chấp khiến người ta bất an. Hắn siết chặt cổ tay đối phương, lực mạnh đến mức dường như muốn bẻ gãy khớp xương cậu ta.
Đám người nhà họ Yến đứng bên cạnh đã có thể nghe rõ tiếng "rắc" phát ra từ xương cổ tay của cậu thanh niên, kèm theo đó là tiếng la hét đau đớn cầu xin của đối phương. Bọn họ vội vàng lao tới, vừa cố gỡ tay Yến Tương Trì vừa cuống quýt kêu lớn: “Triệt Mục Hoàn! Là Triệt Mục Hoàn!”
“Ai cho phép ông gọi thẳng tên húy của ngài ấy?” Yến Tương Trì nghe thấy liền quay phắt lại, không chút do dự giơ tay tát mạnh một cái. Đôi mắt vốn còn chút tỉnh táo giờ chỉ còn lại sự lạnh lẽo đáng sợ, “Tiện dân to gan!”
Người bị tát trúng là cha của thanh niên đó, cũng chính là chú hai ruột của Yến Tương Trì và Yến Tương Nghị.
Người đàn ông trung niên ôm mặt, mắt mờ đi, tức giận đến mức huyết áp tăng vọt: “Yến Tương Trì! Mày! Mày! Mày, mày vừa nói cái gì? Mày còn dám đánh cả tao?”
"Anh ta lại phát bệnh rồi! Lại phát điên rồi! Đừng nói với anh ta nữa! Mau chạy đi! Mau chạy đi!” Cậu thanh niên vất vả lắm mới thoát khỏi sự kìm chế vội vàng đỡ lấy cha mình, vừa hoảng sợ lùi lại, vừa hét lớn muốn chạy về phía cửa.