Trẫm Trở Thành Công Cụ Liên Hôn Bị Vạn Người Ghét

Chương 1

"Liên hôn với nhà họ Yến? Là ai trong nhà họ Yến?”

“Còn có thể là ai nữa? Đương nhiên là người đó rồi.”

“Yến Tương Trì? Mẹ điên rồi sao? Mẹ bảo con lấy cái tên què đó?”

“Con không đồng ý! Ai mà chẳng biết sau vụ tai nạn xe tính tình của Yến Tương Trì hoàn toàn thay đổi, mẹ tính để con đi làm bảo mẫu hay là làm bao cát xả giận cho hắn ta hả?”

“Nếu hắn ta không bị tai nạn thì chuyện liên hôn này cũng không đến mức khó chấp nhận…”

"Hắn ta không bị tai nạn thì làm sao đến lượt nhà họ Mục chúng ta liên hôn?”

“...Dù sao con cũng mặc kệ! Ai muốn đi thì đi, nhà họ Mục đâu chỉ có mỗi mình con là có thể liên hôn, Triệt Mục Hoàn đâu? Mẹ để cho nó đi đi!”

“Một kẻ điên, một kẻ ngốc, hợp quá rồi còn gì!”

“Im miệng! Dù thế nào thì nó vẫn mang họ Triệt, con biết điều một chút cho mẹ.”

“…”

Triệt Mục Hoàn nằm trên giường, đôi mắt nhắm nghiền. Tiếng cãi vã bên ngoài cửa phòng vang lên rõ ràng, nhưng cơ thể anh lại không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

Trạng thái này đã kéo dài không biết bao nhiêu ngày đêm kể từ khi anh tỉnh dậy và nhận ra mình bị mắc kẹt trong một thân xác khác.

Anh không biết mình là ai, chỉ biết cơ thể này đã yếu ớt từ nhỏ. Chủ nhân trước của nó so với bạn bè cùng trang lứa có phần chậm chạp, khờ khạo, lại thường xuyên bị anh chị em trong nhà bắt nạt.

Còn anh không biết là mượn xác hoàn hồn hay vì lý do gì khác mà giờ lại ở trong cơ thể này.

Trong đầu anh, hai ký ức hoàn toàn trái ngược không ngừng va chạm, đan xen rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Có lúc anh nhìn thấy đám người mặc áo vải thô sơ đi lại trong những con hẻm cổ kính, khi khác lại thấy những nam thanh nữ tú trong trang phục dạ hội sang trọng cười nói vui vẻ giữa chốn phồn hoa rực rỡ. Những hình ảnh thời không hỗn loạn kiến anh kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể xác.

Thời gian anh giữ được tỉnh táo quá ngắn ngủi, đến nỗi anh không thể kiểm soát cơ thể mình mà chỉ có thể nghe thấy những âm thanh từ bên ngoài.

Một cơn buồn ngủ nặng nề lại ập đến, Triệt Mục Hoàn cố gắng đảo mắt chống cự nhưng cuối cùng vẫn chìm sâu vào giấc ngủ.

...

Trong sự tĩnh lặng, một giọng nói vang lên phá vỡ màn đêm đen kịt.

Yến Tương Trì biết mình lại rơi vào giấc mơ vô cùng chân thật kia.

Hắn biết đây là cách duy nhất để gặp lại người đó nên chỉ mong giấc mơ này sẽ kéo dài thêm một chút nữa.

“Ngươi nhìn dân chúng dưới thành này mà xem.”

Hắn thấy người đó mặc long bào vàng rực, đội mũ có rèm châu, đôi mắt đen như ngọc thạch nhìn thẳng về phía hắn, trong đáy mắt ẩn chứa vài phần chế giễu. Giọng nói trong trẻo lại tiếp tục vang lên mang theo chút ý cười trêu đùa:

"Dường như bọn họ chẳng mấy vui mừng trước việc trẫm đăng cơ."

Nghe vậy, Yến Tương Trì không cần nhìn dân chúng dưới tường thành cũng biết trên những khuôn mặt đó chỉ có sự đồng tình đầy miễn cưỡng, cùng với hoảng sợ và phẫn nộ không thể che giấu.

Hoàn toàn không có niềm vui.

Hắn không kiềm được cảm giác khó chịu và tức giận đang trào dâng trong l*иg ngực. Dân chúng kinh thành ngu ngốc, ích kỷ, thiển cận, chẳng biết gì về thế giới bên ngoài, chỉ nhìn thấy cảnh oanh ca yến hót trước mắt mà cứ ngỡ là thái bình thịnh thế.

Ngay sau đó, hắn nghe thấy người kia gọi hắn: “Ngươi định đi đâu?”

“Thần đi làm cho bọn họ cười.” Hắn nghe thấy chính mình nói như vậy, hôm nay là ngày đại hỷ tân hoàng đăng cơ, dân chúng phải cười thì mới là điềm lành.

“Ngươi định làm bọn họ cười bằng cách nào?" Người đàn ông như bị chọc cười, âm cuối giọng nói hơi nâng lên, giống như một chiếc móc câu nhỏ, không nặng không nhẹ câu lấy hắn.

“Ép họ cười.” Hắn trả lời không chút khiêm nhường, “Cách thì thần có rất nhiều.”

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào người đàn ông mặc long bào trước mặt, chỉ cần người đó gật đầu, hắn sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho đối phương.

Người đàn ông cười một tiếng, thấp giọng gọi: “Yến tướng quân.”

Ánh mắt hắn trầm xuống khi nghe giọng nói đó. Hiểu rõ ý đối phương, hắn đành kiềm nén mọi xao động trong lòng khẽ đáp "vâng" một tiếng.

Ánh mắt của người đàn ông vượt qua dân chúng dưới thành, hướng về nơi xa xăm: “Những gì họ thấy chỉ là một mẫu ruộng quanh quẩn bên mình. Rồi sẽ có một ngày, những người dưới bức tường thành này sẽ hiểu được rằng họ đang tham gia vào một cuộc cải cách.”

“Không phá bỏ thì không thể xây dựng.” Giọng người đàn ông trầm xuống: “Khởi đầu của cải cách là phải hủy diệt hệ thống cũ mục nát. Dù cái giá phải trả có đau đớn đến đâu, dù cả thiên hạ đều phản đối, trẫm nhất định cũng phải là người tiên phong...”

“Yến tướng quân, trên con đường này, trẫm cần ngươi.” Người đàn ông quay lại, mỉm cười dịu dàng đưa tay về phía hắn.

Tim hắn khẽ rung lên, ngay khi hắn sắp nắm lấy tay người đàn ông thì một tiếng ồn ào hỗn loạn đột ngột vang lên bên tai phá nát giấc mộng của hắn.

“Đại ca vẫn chưa dậy sao?! Sao không ai gọi anh ấy vậy?!”

“Yến tổng đã dặn không được quấy rầy...”

“Giờ là lúc nào rồi! Chú hai bọn họ sắp đến dưới lầu rồi! Để tôi đi gọi đại ca!”

“Cậu chủ Yến!”

“Đại ca!”