Sau Khi Phản Diện Mỹ Cường Thảm Trọng Sinh

Chương 2: Đèn Bách Hoa (2)

Trong ngục chỉ còn Sầm Cựu và ngọn nến đỏ chưa cháy hết.

Trên chiếc xích sắt trói chặt Sầm Cựu có khắc trận pháp đặc chế, có thể khóa chặt linh mạch tu sĩ, khiến người bị trói không thể thoát thân.

Chỉ cần khẽ động đậy, vết thương sẽ bị xích ma sát, đau đớn như thể xích sắt đã hòa làm một với máu thịt, kéo theo mùi tanh của máu tràn ngập trong không gian tăm tối.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng Sầm Cựu.

Dẫu vậy, hắn vẫn cố gắng kéo đôi tay bị ghim chặt.

Một mùi máu tanh bốc lên, lan ra bốn phía, tạo thành một màn sương máu mờ mịt trong không gian tù ngục.

Sầm Cựu khẽ rên một tiếng, cổ tay đang ghim trên xích sắt bị xé rách, để lại hai lỗ máu dữ tợn.

Hắn dùng đầu lưỡi liếʍ chút máu còn vương trên cổ tay, chậm rãi vẽ một đạo huyết phù lên cánh tay.

Đạo huyết phù với những nét vặn vẹo, cuồng loạn, bám trên làn da trắng nhợt như tuyết, tựa như một sắc đỏ rực ma mị được khắc trên nền tuyết trắng, vừa quyến rũ vừa điên dại.

Khi nghe thấy tiếng bước chân từ xa đến gần, Sầm Cựu khẽ nhướng mày, sau đó lại buộc cổ tay mình trở lại vị trí cũ trên xích sắt.

"Nước đến rồi." Tên đệ tử canh gác rất nhanh đã quay trở lại.

Gã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong không khí, bèn bật cười lạnh lùng: "Đừng mơ đến chuyện trốn thoát, Vô Gian Ngục không phải chỗ ai muốn ra là ra được."

Sầm Cựu không trả lời, chỉ cúi đầu, mái tóc đen dài che khuất phần lớn vẻ mặt, trông như thể đã hoàn toàn tuyệt vọng, từ bỏ mọi ý chí sinh tồn.

"Cổ tay ta bị treo, không cầm được chén nước." Sầm Cựu nói, cố ý pha lẫn chút yếu đuối, như tiếng nức nở, để tận dụng điểm yếu trong tính cách của người trước mặt.

Tên đệ tử ngoại môn thoáng ngây người, nhìn thấy cổ tay đầy máu me dữ tợn của Sầm Cựu.

Nghe tiếng cầu xin khe khẽ của người thanh niên, một thứ du͙© vọиɠ đen tối trong lòng gã bỗng được thỏa mãn đôi chút.

Gã nhếch môi nghĩ thầm thủ tịch đại đệ tử phái Vô Nhai chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.

"Thật phiền phức." Miệng thì lầm bầm như vậy, nhưng gã vẫn đưa chén nước đến sát môi Sầm Cựu.

"Cảm ơn." Sầm Cựu ngẩng mặt lên, nở một nụ cười.

Chén nước được đưa đến môi hắn, làn hơi ấm từ nước bốc lên nhè nhẹ.

Sầm Cựu cúi đầu, giả vờ nhấp một ngụm nước, ánh mắt dưới mái tóc rũ lóe lên một tia sắc lạnh.

Ngay khoảnh khắc nước chạm môi, khi rời chén, hắn niệm một câu chú ngắn ngủi.

Ngay sau đó, Sầm Cựu cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu đỏ tươi vào trong chén nước.

Cả không gian bỗng dưng chìm vào tĩnh mịch. Trong căn ngục lạnh lẽo, một cơn gió buốt giá thổi qua, mang theo những âm thanh kỳ lạ tựa như tiếng thì thầm vọng lại từ nơi xa xôi nào đó.

Xích sắt trên người Sầm Cựu bỗng rung lên dữ dội, như thể đang giằng co kịch liệt với một thế lực vô hình nào đó.

"Sầm Viễn Chi, ngươi đang làm gì?!" Gã đệ tử canh ngục kinh hãi hét lớn.

Gã vốn định lùi lại, nhưng đúng lúc này lại bắt gặp ánh mắt của Sầm Cựu.

Đôi mắt đen trắng phân minh ấy mang theo sát khí kinh người, khiến đôi chân gã như bị đổ bê tông, nặng nề không cách nào nhấc lên được.

Làm sao có người có thể lộ ra ánh mắt đáng sợ như vậy?

Đôi mắt ấy tựa như ác quỷ vừa thoát ra từ địa ngục sâu thẳm.

Không để gã kịp suy nghĩ thêm, chén trà trong tay đột nhiên vỡ tan thành vô số mảnh.

Những mảnh vỡ nhỏ bay vụt ra, sắc nhọn như dao, đồng loạt cứa vào da thịt gã đệ tử, khiến gã hét lên đau đớn.

Gã đệ tử trơ mắt nhìn cơ thể mình xuất hiện vô số vết rách nhỏ li ti.

Máu tươi rỉ ra từ các vết thương, như từng điểm sáng nhỏ, lần lượt bị hút về phía Sầm Cựu, hòa nhập vào cơ thể hắn.

Hoảng loạn đến tột cùng, gã run rẩy kêu lên: "Quái... quái vật!!!"

Gã kinh hãi nhìn chằm chằm người thanh niên trước mặt, người toàn thân dính máu, mà vẫn ung dung đến kỳ dị.

Trong khi đó, linh lực từng chút một tụ lại trong cơ thể Sầm Cựu.

Tiếng xích sắt rung lên ngày càng mạnh, cho đến khi đạt đến cực hạn, toàn bộ gông xích đồng loạt đứt lìa, vỡ vụn rơi xuống nền đá lạnh lẽo.

Người thanh niên từng bị giam cầm nay đã giành lại tự do.

Hắn cất bước tiến về phía tên đệ tử gần như sắp ngất vì sợ hãi.

Bộ quần áo nhuốm đầy máu, mái tóc đen dài xõa tung, khuôn mặt trắng bệch không một giọt máu. Trên khuôn mặt ấy, mọi vết bẩn đều đã được lau sạch, hiện ra vẻ đẹp lạnh lẽo tựa ác quỷ vừa bước ra từ tranh vẽ.

"Cảm ơn vì sự tiếp đãi." Sầm Cựu thỏa mãn vươn vai, nở một nụ cười u ám.

Hắn đưa tay ra, vỗ mạnh vào sau gáy tên đệ tử.

Tên đệ tư đổ gục xuống đất, bất tỉnh.

Sầm Cựu lục lọi bên hông gã, lấy được một tấm lệnh bài thân phận của đệ tử ngoại môn.

Hắn cúi đầu nhìn người vừa ngất, sau đó vận linh lực, thay đổi y phục của mình thành bộ đồng phục giống hệt đối phương.

Dáng vẻ và khí chất của Sầm Cựu lập tức thay đổi hoàn toàn, như thể hắn chính là tên đệ tử vừa bị đánh ngất.

Với tấm lệnh bài trong tay, hắn dễ dàng vượt qua hệ thống kiểm tra thân phận của Vô Gian Ngục.

Sầm Cựu bước ra khỏi cửa ngục.