Cô thì thào: "Khi con số này về 0, mình sẽ chết sao? Muốn kéo dài tuổi thọ thì phải thu hoạch thực vật?"
Điều này dễ hiểu, nhưng chính vì dễ hiểu nên lại khiến cô thấy bất an.
Cô phải thu hoạch loại thực vật nào? Có yêu cầu gì về chủng loại không?
Lúc này, Lê Dạng vẫn chưa dám thách thức cây cỏ bốn lá khổng lồ kia mà chọn cách bắt đầu với những bụi cỏ dại ven đường.
Cũng được tính là thực vật chứ nhỉ?
Không muốn chần chừ thêm nữa, cô bước nhanh xuống lầu, ra ngoài, xắn tay áo và bắt đầu nhổ cỏ ven đường.
Một cây, hai cây, ba cây, bốn cây... Nhổ mãi đến khi gom được một nắm nhỏ, bảng điều khiển cuối cùng cũng có thay đổi, hiển thị một dòng chữ nhỏ:
"Tuổi thọ +1 (giây)."
Lê Dạng: "..." Hay lắm.
Tin tốt là, nhổ cỏ dại có thể kéo dài tuổi thọ.
Tin xấu là, nếu mỗi lần chỉ kéo dài được một giây, cô sẽ phải làm việc đến chết!
Trong khu Hòa Khánh, cỏ dại cũng không ít. Nhưng chỉ trong hai phút nhổ cỏ, cô đã tiêu hao gần như toàn bộ thời gian kiếm được, khiến tuổi thọ tiếp tục giảm sút.
Không còn cách nào khác, cô lục lọi ký ức của nguyên chủ. Ngoài thành có ruộng đồng nhưng thế giới này không yên bình, ra khỏi thành rất nguy hiểm. Lỡ gặp sinh vật biến dị có tính công kích, cô sẽ mất mạng.
Trong khu này, các loại thực vật khác cũng chẳng khá hơn đám cỏ dại... Chỉ có một thứ khác biệt: Cây cỏ bốn lá khổng lồ kia.
Lê Dạng ngẩng đầu, nhìn lên cây cỏ khổng lồ đang xòe tán lá như một chiếc ô lớn.
Trong ký ức của nguyên chủ, cây cỏ này được đánh giá là cực kỳ an toàn. Nhưng với một người sống ở thế kỷ 21 như Lê Dạng, cô thực sự không thể hiểu nổi làm sao lại có một cây cỏ bốn lá to lớn đến vậy.
Dù an toàn đến đâu, nhìn nó cũng chẳng có vẻ gì là vô hại. Chẳng qua lúc này, cô không còn lựa chọn nào khác.
Lá của cây cỏ bốn lá khổng lồ che kín cả một khoảng đất rộng, nhưng phần thân thì không quá to. Nếu có thể chặt đứt phần thân, chắc chắn cô sẽ "thu hoạch" được nó.
Lê Dạng về nhà lục tung mọi ngóc ngách, cuối cùng tìm được chiếc rìu bị giấu trong tủ quần áo.
Đây là thứ bà nội nguyên chủ mua để phòng thân. Hai bà cháu, một già một trẻ sống nương tựa vào nhau, trong nhà nhất định phải có thứ vũ khí để lỡ bị người khác ức hϊếp còn có cái mà hù dọa lại.
Thế là ở khu Hòa Khánh, xuất hiện cảnh tượng này: Lê Dạng cầm rìu chặt cây suốt hai giờ đồng hồ.
Phập phập phập, trên thân cây cỏ bốn lá chỉ xuất hiện vài vết rìu nông.
Hai cánh tay của cô vừa đau vừa mỏi, hơi thở dồn dập vì kiệt sức. Nhưng nhờ có "hệ thống Trường Sinh" treo lơ lửng trên đầu, cô biết chỉ cần thời gian chưa hết, cô sẽ không đến mức gục ngã.
Phập phập phập!
Thêm hai giờ trôi qua.
Cư dân trong khu đứng xem đều kinh ngạc:
"Cô ấy vẫn đang chặt sao!"
"Nhìn thì có vẻ gầy yếu, nhưng sức lực đúng là không nhỏ!"
"Chỉ tiếc là đầu óc không được lanh lợi, haha!"