Hiện tại là năm 2019. Triệu Việt Hy đang lướt trên đường bằng con xe máy Novo LX màu cà phê. Rời khỏi nhà và đến cửa hàng Paramita Bakery trà và bánh ngọt. Anh ấy sẽ bắt đầu với vị trí bếp bánh từ lúc chín giờ sáng. Quán xuyến mọi thứ, làm việc xuyên suốt vào các dịp đặc biệt.
Một chàng trai điển trai, nét mặt lẫn thân hình đều như tạc tượng. Bước chân vào cửa hàng đầu tiên, anh lấy vội chiếc tạp dề đeo nó vào người. Bắt tay chuẩn bị và cân đong nguyên liệu.
Trùng hợp hôm nay là lễ tình nhân, dòng người đổ xô hoà vào không khí vui vẻ. Thế là Việt Hy phải tăng thêm ca nữa. Nhưng sự vui vẻ và hiền lành vẫn hiện trên khuôn mặt chữ điền.
Ting! Ting! Ting!
Đơn bánh cũng nhiều hơn mọi ngày, nổ thông báo liền tù tì kèm theo âm thanh nghe rất vui tai. Chạy gấp gáp đến quầy, Việt Hy mở xem đơn bánh đang hiển thị biểu tượng rung rinh trên máy tính.
Đồng hồ điểm sáu giờ tối, sắp xếp bánh đã làm ngày hôm qua xong. Việt Hy nướng mẫu bánh mới cho ngày lễ. Vài loại đã chuẩn bị trước đêm lễ diễn ra.
Bàn tay khéo léo đóng gói và ghi chú lên đơn cho các thực khách đã đặt từ đêm hôm qua. Anh chẳng nghỉ ngơi chút nào, việc đến tay chớp nhoáng.
Ấy vậy mà hôm nay thoắt cái trời đã sầm tối, cũng gần tám giờ. Cửa hàng chỉ còn mình Việt Hy, mọi người thì đều có hẹn với bạn bè hoặc sum vầy bên gia đình.
Lúi húi trong gian bếp, máy lạnh thổi vào gáy như muốn đưa anh về chốn bồng lai tiên cảnh. Mẻ bánh ngọt cuối cùng vừa chín đủ tiêu chuẩn. Làn khói nóng hổi toả thơm phưng phức ngay khi Việt Hy kéo chúng ra khỏi lò nướng.
Anh lại tiếp tục miệt mài làm thêm hai khuôn bánh lớn. Gương mặt lấm lem bột mì, tay bấm soạn nhanh mẩu tin nhắn báo cáo kết ca ngày chủ nhật.
Tan làm trễ hơn thường ngày, Việt Hy mệt mỏi lê bước chân vào lòng thành phố xa hoa và đắt đỏ. Đèn đường màu vàng làm cho khung cảnh tuyệt đẹp khôn xiết.
Việt Hy đứng yên ở đấy ngắm nhìn thành phố một lát. Bất chợt khoé miệng anh mỉm cười. Niềm hạnh phúc lâng lâng trọn vẹn đang chảy tràn trong đầu anh.
Tiếp tục đi và ngắm nhìn cảnh quang.
Màn đêm tối đặc sệt như hũ kẹo mứt hoa quả, phủ lên thành phố nhỏ ở phía nam. Đường xá dần vắng bóng người qua lại.
Ngã sáu Chợ Quái nằm trong thành phố, nổi tiếng với lời truyền miệng có ma thắt cổ chưa siêu thoát. Chuyện là một người nam uất ức vì chia tay bạn gái nên gieo mình vào vòng sinh tử không lối thoát.
Theo người xưa khu chợ này xây phạm vào mạch huyết âm dương. Mở ra cổng luân hồi nhưng không đóng được, ma quỷ cũng nhờ đó đi qua thế giới con người.
Linh hồn của người con trai kia hấp thụ được nhiều khí âm nên càng mạnh.
Nghe loáng thoáng nhưng anh chả tin vào điều ấy. Vẻ mặt anh thư giãn, lững thững tiến theo hướng quen thuộc.
Việt Hy theo lối cũ về nhà. Trên đường đi, tiếng radio phát rả rít những giai điệu âm nhạc cổ điển trong những ngôi nhà gần đấy.
Vài làn xe ồn ào xẹt ngang nhanh như cắt, rồi chìm vào yên tĩnh càng tăng thêm vẻ ma quái. Anh đi đến ngã sáu, kế bên là khu chợ im ắng, các tiểu thương đã về hết. Sót lại vài hộp giấy, mảnh bao đựng bị gió thổi xê dịch cách xa vài thước.
Cảm giác hiu hắt, bồi hồi đan xen nhau như tấm lưới đánh cá, nhưng cũng có lỗ hổng. Anh chợt thấy mình hơi lạc lõng.
Người có nơi nương tựa, chốn dung thân. Thế mà anh chỉ cô đơn đồng hành với cái bóng dưới mặt đường.
Anh cảm thấy lạ lắm! Đoạn đường mà anh rành như nắm trong lòng bàn tay biến đâu mất. Mà thay vào đó là sự hỗn tạp của tiếng côn trùng vo ve, âm vọng rì rầm.
Trong khoảnh khắc anh tưởng chừng có hàng ngàn đoàn người đi qua đây. Người của Việt Hy bồn chồn, nụ cười trên môi nhẹ tắt, có chút lo lắng thổn thức quanh đây. Thật kì quái là ngoài sự ấm áp nóng bỏng của mặt trời vào ban ngày. Dường như cảnh vật đêm hôm nay sao khó lòng mà giải thích.
Mọi thứ không làm anh được thoải mái nữa. Việt Hy bị tấn công bởi sự ngột ngạt trong không khí. Có lẽ bất an đang dần vây quanh lấy anh, như dây phong lan rừng xoắn mình quấn chặt vào thân cây cổ thụ.
“Ngộ vậy ta! Đường về nhà mình sao hôm nay lại khác xa thường ngày?” – Anh chợt nhận ra có điều gì đó rất lạ thường. Việt Hy vội vàng lục trong balo tìm chiếc điện thoại của mình, rồi mở nó lên tìm ứng dụng Maps.
“Để xem nào!” – Anh nói với chính mình.
Trên ứng dụng bản đồ chẳng hiện ra thông tin hướng dẫn. Màn hình chập chờn, xuất hiện dãy sọc quái dị trông như dãy hàng rào có con mắt ngay bên trên. Anh loay hoay tra cứu một hồi bực tức mà cảm thán.
“Quái lạ, tại sao nhà mình lại không hiện trên bản đồ. Địa chỉ nhà đúng, tuyến đường đi vẫn đúng mà ta?”
Trong giây phút kinh ngạc xen lẫn hoài nghi, anh ấy đánh rơi chiếc điện thoại xuống đất. Đương nhiên chỉ có tiếng rơi của điện thoại vang vọng, không gian yên ắng đến lạ thường.
Việt Hy nghiêng người vừa định cúi xuống nhặt. Bầu trời bỗng giăng mây mịt mù, sóng ngầm tại thế. Ôm thân thể chàng trai vào luồng sáng mạnh.
Xoẹt!
Tia lửa nhanh sấm chớp vụt qua tầm mắt Việt Hy, như xé rách cả không gian thời hiện đại ra làm đôi. Đang mơ màng thì tỉnh ráo hẳn. Trái tim của Việt Hy suýt chút nữa là bỏ chạy trước cả linh hồn của anh.
Làn khói cay nồng ập đến xộc thẳng vào cánh mũi. Nó đi thẳng vào khoang phổi của anh rồi tấn công lên tận não bộ. Đánh thức toàn bộ tâm trí còn đang suy nghĩ dang dở.
Anh bất giác thấy đôi mắt trong như dòng suối mơ, xuyên thấu mọi thứ trên đời. Tròng mắt thu hẹp lại, khá dài và hơi xếch lên như loài dơi, màu tím sâu thăm thẳm.
Tiếng gió vù vù trượt qua gáy, liếʍ vào vành tai anh lạnh ngắt.
- Khôn..không thể nào!
Việt Hy không dám chớp mắt phút nào. Cảm giác mơ hồ len lỏi dưới hàng mi dài, khẽ run lên từng hồi. Đột nhiên, anh vùng bỏ chạy ngay giây tiếp theo. Việt Hy đã tận mắt thấy có bóng hình ai đó thầm lặng di chuyển trong sương.
Một con ma với cái đầu lặt lìa như sắp rơi đang rượt đuổi theo anh ấy. Nó nhào tới nhanh như búa bổ, khuôn miệng khoét dài đến mang tai còn nhả ra mớ chất nhầy nhụa lỏng lẻo, dính nhơ nhớp bên dưới. Nôn tháo thứ nước nhờn màu đen, nó còn cười với Việt Hy mấy lần.
Anh chạy bạt mạng, chạy để cố giữ lấy mạng sống của chính mình. Nỗi sợ tuột lại phía sau đeo bám vào tấm lưng to lớn đang ướt đẫm mồ hôi. Từng giọt chảy xuống thớ thịt săn cứng, vòng qua rơi trúng vào những múi cơ bụng ở trước người.
Cảm giác nặng nề bám dính vào bắp chân anh. Hoảng sợ thứ không rõ hình dạng, lẩn mình trong bức màn đen của bóng đêm.
Áp bức như bóp nghẹt mảnh không khí cuối cùng còn sót lại. Sợi nơ ron vận động đã hoạt động hết công suất theo từng bước chân hối hả của Việt Hy. Dấu vết còn in hằn dưới lớp đất trong màn sương lạnh giá. Mọi sợ hãi như thể chưa tan biến mà còn tăng thêm.
Chợt mắt anh nhoè đi, bốn bề thu hẹp, chụp vào người anh là một ảo ảnh ma quỷ đáng sợ.
Tất cả bủa vây lấy thân thể của chàng trai trẻ. Đôi môi anh hơi tái đi vì căng thẳng, Việt Hy liên tục trốn chạy và dừng lại khi đã kiệt sức.
Mặt cúi gầm, thở hổn hển, đứt quãng như bị kẻ nào siết chặt. Cổ họng anh khô ran. Ngoảnh đầu nhìn đằng sau lần thứ hai, anh mới dám đặt tay lên ngực trấn an bản thân.
Choàng tỉnh, đầu còn dư chấn khá choáng váng nhưng vẫn cố gượng thân thể ngồi dậy, sau khi anh thoát khỏi giấc mộng cả người mệt rã rời.
Việt Hy vẫn trong trạng thái hồi hộp, tim đập mạnh. Toàn thân anh như bị làn sóng dữ dội ngoài đại dương tấn công đè lên l*иg ngực, rồi nhanh chóng cuộn thành dòng chảy thắt chặt từng bó cơ dưới chân.
Khó thở, nghẽn mạch.
Anh thở phào. Lần thứ N trong năm anh có hẹn với ác mộng. Những tưởng rốt cuộc chỉ là cảnh mơ. Nhưng không hề! Nó đã biến thành hiện thực. Ngay lúc này, nó đang ở đây!