Nhận Chức Tại Cung Tiêu Xã, Ta Làm Người Mua Dùm Ở Thập Niên 60

Chương 2: Xuyên Qua Năm 58 (2)

Hứa Giảo Giảo: "..."

Bà điên à? Mình chọc ghẹo gì bà ta đâu mà tự dưng bị lườm.

"Rầm!" một tiếng vang trời, cửa đã đóng sập lại.

Một mạch dứt khoát.

"Xui xẻo!"

Vạn Hồng Hà hừ một tiếng rồi phủi tay.

Bà quay đầu lại với vẻ mặt đầy tức giận, vừa hay nhìn thấy đứa con gái út phiền phức.

Hứa Giảo Giảo theo phản xạ đứng thẳng người, rụt rè cất tiếng: "Mẹ!"

Vạn Hồng Hà sững người một lát, rồi cơn giận lại bốc lên.

"Mày còn biết dậy à? Lại trốn học, lén lút ở nhà ngủ nướng! Còn mặt mũi đòi tiền học phí kỳ sau à? Tao thấy mày nghỉ học luôn đi, theo anh Hai mày vào nhà máy giày da vác bao tải!"

Hứa Giảo Giảo cười gượng, không dám nói gì.

Ở kiếp này, cô trốn học ngủ nướng là chuyện như cơm bữa, chẳng trách mẹ cô chẳng cho cô sắc mặt tốt.

Vạn Hồng Hà rất gầy, tóc xoăn tự nhiên và dày đáng kinh ngạc. Hứa Giảo Giảo đời này được di truyền từ bà, lông mày vừa rậm vừa đen, da hơi sần sùi nhưng rất trắng, môi trông nhợt nhạt không chút máu, ngũ quan lại sáng sủa ưa nhìn, chỉ có điều trông thật sự hơi suy dinh dưỡng.

"Mặt trời lên đến đít rồi mới dậy, nhà ai nuôi cái thứ con gái lười chảy thây thế này! Bà đây sinh ra chúng mày đúng là tạo nghiệt mà! Đứa lớn thì suốt ngày không thấy mặt, đứa bé thì suốt ngày chọc tao tức điên. Sinh ba đứa con gái tưởng ấm thân, ai dè đứa nào cũng như áo rách, chẳng nhờ được gì!"

Con gái lớn lớn tuổi đầu rồi mà không chịu lấy chồng, con gái thứ hai thì suốt ngày gây chuyện đánh nhau với nhà chồng, con gái út thì suốt ngày trêu ghẹo đám con trai không biết xấu hổ...

Cứ nghĩ đến ba đứa con gái phiền phức là Vạn Hồng Hà lại tức muốn chết.

"Còn đứng đực ra đấy làm gì." Vạn Hồng Hà mắng một tràng.

Bà sa sầm mặt đi vào phòng Hứa Giảo Giảo, quay lại quát cô: "Trong nồi còn hai cái bánh ngô, ăn thì ăn không ăn thì nhịn!"

Nói xong, bà vừa lầm bầm vừa bắt đầu dọn dẹp giường của Hứa Giảo Giảo.

"Cái thứ gì khai mù thế này?"

"Hứa Giảo Giảo!"

Giọng Vạn Hồng Hà vừa không thể tin nổi vừa như sắp suy sụp vang lên từ trong phòng.

"Mày bị ngốc à! Ga giường thằng Út tè dầm mà mày cũng lấy đắp lên mặt được!"

"Phụt! Khụ khụ khụ!"

Trong bếp, Hứa Giảo Giảo vừa tỉnh dậy đã đói meo, đang vừa nghe Vạn Hồng Hà chửi mắng vừa nhăn mày nhét cái bánh ngô cứng ngắc vào miệng, bỗng ho sặc sụa.

Mặt cô đỏ bừng lên: "Mẹ! Con thật sự không biết đó là ga giường em Út tè dầm mà!"

Trong lòng, Hứa Giảo Giảo đã quyết định phải "thưởng" cho thằng em trai nghịch ngợm kia một trận "măng xào thịt".

Bánh ngô bột đen vừa khó ăn lại vừa dễ nghẹn.

Chỉ cần nghĩ đến việc mình từ tay trắng gây dựng sự nghiệp đến cuộc sống thoải mái muốn ăn gì có nấy, vậy mà giờ lại quay về thời kỳ trước giải phóng, chỉ có thể gặm bánh ngô bột đen vừa khô vừa khó nuốt này.

Ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nhìn quanh bốn phía, cái gì gọi là nhà không có gì ngoài bốn bức tường, chính là đây rồi. Căn nhà chưa đầy năm mươi mét vuông mà bị ngăn thành ba phòng.

Một phòng nhỏ hơn cho Hứa Giảo Giảo và chị Hai ở, kê hai cái giường san sát nhau. Tủ quần áo thì không có, quần áo đồ đạc đều đóng gói nhét hết dưới gầm giường.

Một phòng lớn hơn là của Vạn Hồng Hà và hai đứa em trai út, thằng Bảy và thằng Tám. Hai đứa nhóc này tầm sáu tuổi, đang ở độ tuổi nghịch như quỷ sứ, nếu không có mẹ trấn áp thì cả nhà chẳng ai quản nổi.

Phòng còn lại là phòng khách kiêm phòng ăn. Còn anh Cả, thằng Năm và thằng Sáu thì ngủ ở góc tây nam phòng khách, trên một cái giường được ghép tạm bằng ván gỗ. Ba người nằm không đủ chỗ nên còn có một cái ghế sô pha cũ nát mà cha Hứa trước đây nhặt về từ trạm phế liệu, ban ngày là sô pha, ban đêm là giường của anh Cả.

Hứa Giảo Giảo cầm cái bánh ngô trong tay, nước mắt không kìm được mà lã chã rơi.

Gia đình cô ở kiếp này thực sự quá thảm.

Người cha vừa qua đời của cô vốn là công nhân nhà máy giày da tỉnh. Tháng trước, kho của nhà máy bị cháy, may mà dập lửa kịp thời, nếu không đã gây tổn thất lớn cho tài sản quốc gia.