Thập Niên 80 Trọng Sinh Tráo Đổi Hôn Nhân

Chương 2: Trọng sinh

Ngay sau đó, cô nghe thấy cha mẹ Diêu mở cửa chạy vào.

“Cái thằng khốn nạn này! Mày dám bắt nạt con gái tao à, hôm nay tao nhất định sẽ cho mày biết tay.” Âm thanh ầm ĩ cùng với tiếng chửi mắng của cha Diêu vọng từ bên đối diện truyền đến.

Diêu Xuân Nha không có biểu cảm gì chỉ khẽ nhếch môi, màn kịch đã bắt đầu.

Cô kéo kéo góc áo, sau khi dọn dẹp xong mới mở cửa bước ra.

Chỉ thấy cha Diêu cầm một cây gậy to bằng cổ tay, thở phì phò đứng ở giữa nhà, trước người ông gầy gò đang quỳ dưới đất.

Đôi tay buông thõng của Diêu Xuân Nha nắm chặt thành quyền, gắt gao giữ chặt lòng bàn tay, người đàn ông này cho dù hóa thành tro cô cũng có thể nhận ra.

Là người chồng kiếp trước của cô Trần Kiến Bình.

Nhìn bộ dáng chật vật chỉ mặc một cái quần đùi quỳ trên mặt đất giữa mùa đông lạnh lẽo, Diêu Xuân Nha chỉ cảm thấy sảng khoái.

Mà Diêu Xuân Lan thì tóc tai bù xù quấn chặt chăn, bị mẹ Diêu ôm vào trong ngực khóc sướt mướt trong miệng còn cầu xin cho Trần Kiến Bình.

Cho tới bây giờ chưa từng thấy người phụ nữ nào chịu thiệt mà còn cầu xin cho người hãm hại.

Lúc này Diêu Xuân Lan cũng đang len lén đánh giá Diêu Xuân Nha, cô ta nhìn thấy Diêu Xuân Nha quần áo chỉnh tề một mình bước ra còn có chút kinh ngạc.

Con nhỏ chết tiệt này sao lại ra ngoài một mình, tối hôm qua rõ ràng cô ta đã đưa Lộ Nghiêu vào mà!

Chết tiệt, rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu chứ.

Cô ta căm hận Lộ Nghiêu của đời trước, nếu không phải anh cưới cô ta mà không quan tâm để cô ta ở nhà chờ đợi, cô ta sao có thể bị Vương Đại Ngưu lừa dối để phạm sai lầm, phá hỏng thanh danh của cô ta?

Còn có Diêu Xuân Nha, rõ ràng cô chỉ là một con nhỏ lai lịch không rõ, dựa vào cái gì sống tốt hơn cô ta?

Cho nên mới có màn kịch này, kết quả lại không theo kỳ vọng của cô ta, nói không thất vọng là giả.

Vốn dĩ cô ta muốn dùng màn kịch này là để hủy hoại Lộ Nghiêu và Diêu Xuân Nha, việc lấy chồng đổi vợ của cô ta sẽ xảy ra một cách hiển nhiên.

Giờ kế hoạch thất bại, tâm tình cô ta không tốt nhưng không dám biểu hiện ra ngoài, bởi vì một khi bị phát hiện mọi chuyện cô ta làm sẽ trở nên vô ích.

Diêu Xuân Lan đành phải làm bộ như không biết gì, yên lặng theo dõi tình hình.

Diêu Xuân Nha cố tình hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy, chị à đây là thể nào? Kiến Bình, sao anh lại quỳ trên đất vậy?”

“Cô còn dám hỏi sao! Con nhỏ chết tiệt, nhìn xem người đàn ông của cô đã làm nên việc tốt gì! Tối qua cô đi đâu hả! Sao lại không chăm sóc chị cô.”

Cha Diêu nhìn thấy Diêu Xuân Nha, mọi tức giận đều trút lên người cô.

"Tôi đi ngủ, ngày hôm qua chị ấy rót cho tôi vài chén, tôi đã say nên không nhớ gì cả, sao vậy, xảy ra chuyện gì sao?"

"Còn nữa, tôi và Kiến Bình còn chưa đăng ký kết hôn, anh ta còn chưa phải là người đàn ông của tôi, lời này không thể nói lung tung đâu.”

Diêu Xuân Nha tiếp tục giả vờ bối rối. "Kiến Bình, quần áo của anh đâu, sao lại tới sớm như vậy?"

Mẹ Diêu thấy Diêu Xuân Nha như vậy tức giận không chỗ phát tiết "Cô mù rồi à! Cô không thấy chị cô bị hại sao? Còn hỏi hỏi cái gì! Cô hỏi tên khốn trên mặt đất kia đi, nhìn xem hắn làm ra chuyện tốt gì!”

Bà ôm Diêu Xuân Lan vào lòng "Việc hôm nay nhất định phải tìm cảnh sát, chúng ta không thể để Xuân Lan chịu thiệt trắng trợn như vậy!”

Nghe đến việc báo cảnh sát , Trần Kiến Bình đang run rẩy vì lạnh không giả bộ nữa, hắn nhìn Diêu Xuân Nha cầu cứu.

“Xuân Nha, anh thật sự không biết tại sao lại xảy ra chuyện như vậy, Xuân Nha, em giúp anh nói với họ đi anh không thể vào tù được, nhà anh chỉ có một đứa con trai ba đời nối dõi, anh không thể ngồi tù được.”

Diêu Xuân Nha lại giống như không nghe thấy, ngược lại nói theo lời mẹ Diêu: "Đúng vậy, tên khốn thì phải đưa vào đồn cảnh sát , vậy mọi người đi đi, tôi nhất định sẽ ủng hộ.”

Nghe Diêu Xuân Nha nói như vậy, Diêu Xuân Lan không bình tĩnh được nữa "Sao cô nhẫn tâm như vậy, như vậy thì nửa đời sau của Kiến Bình sẽ bị hủy hoại mất.”

“Ồ? Chị sao vậy? Cảm thấy đau lòng à?” Diêu Xuân Nha nghe thấy liều hỏi.