Thêm nữa, động vật bình thường vốn không dám bén mảng tới đồi Thiên Khung. Nếu đã xuất hiện ở đây, phần lớn là có huyết mạch thú nhân. Tùy tiện xử lý không phải là điều nên làm.
“Rườm rà thế làm gì?” Con gấu còn lại đang trong hình thái thú nhe răng cười, gãi gãi cổ:
“Nhìn là biết không phải thú trong bộ tộc của chúng ta.”
Đã không thuộc về thú tộc ở đồi Thiên Khung, việc bị ném ra ngoài là đương nhiên. Đám mãnh thú ở đây không ăn nó đã là nhân từ lắm rồi.
Dứt lời, con gấu hạ chân, tiến lên định cắn lấy thú non để ném qua biên giới.
Nó bước thêm một bước, con thú nhỏ thấy nó tiến lại gần, liền kêu lên một tiếng vui vẻ.
Âm thanh của thú non yếu ớt, lảo đảo đứng dậy, bước đi loạng choạng với cái đuôi nhỏ cong cong phía sau.
Con gấu lông bờm không hiểu nó định làm gì, không kìm được mà dừng lại giữa chừng.
Con thú con tiến đến gần chân gấu lông bờm, thân hình to lớn của nó như che lấp cả ánh sáng đối với sinh vật bé nhỏ kia.
Nó cúi đầu, dường như rất hứng thú với những móng vuốt sắc nhọn, rồi dùng bàn chân mềm mại chạm khẽ vào.
Cơ thể yếu đuối, nhỏ bé của thú con khiến người ta cảm thấy chỉ cần một cú đập nhẹ cũng có thể lấy đi mạng sống của nó. Con gấu lông bờm cứng người, vội vàng rụt móng vuốt lại.
Nó khẽ ho một tiếng:
“Hay là… mang nó về cho thủ lĩnh xem thử?”
Thú con này thật kỳ lạ, trong bộ tộc nó chưa từng thấy loài thú nào như thế.
Nó quá nhỏ, thậm chí cả móng vuốt cũng mềm oặt. Để nó lại nơi hoang dã thế này, chắc chắn chỉ có chết.
Hai con gấu nhanh chóng đạt được đồng thuận, chuẩn bị mang con thú con về.
Con gấu vừa đổi ý lại tiến đến trước mặt thú con, định cắn lấy nó để đưa đi.
Dù có thể hóa thành thú nhân, nhưng chúng thường vẫn quen dùng hình thái thú của mình. Hơn nữa, ở khu vực này không có công cụ hỗ trợ, nên cách đơn giản nhất là dùng miệng.
Thế nhưng, khi nó há to miệng để lộ hàm răng sắc nhọn, đối diện với ánh mắt tò mò của thú con đang ngồi xổm, không hiểu sao lại không thể làm được.
Thú con “a” một tiếng, sau đó bắt chước dáng vẻ của con gấu, ngẩng đầu lên và cũng há miệng thật to. Vì động tác quá mạnh, nó suýt ngã lăn quay ra đất.
Con gấu lông bờm thấy thân hình nhỏ bé kia lung lay muốn ngã, theo phản xạ liền rướn cổ lên tránh xa, móng vuốt cũng định đưa ra để đỡ.
May mắn thay, thú con không ngã, miễn cưỡng giữ thăng bằng được.
Thấy con gấu không còn há miệng, thú con cũng ngậm miệng lại, đôi mắt xanh biếc chăm chú nhìn nó.
Con gấu bỗng chốc không biết phải làm gì. Thú con này quá nhỏ, nếu dùng miệng không cẩn thận sẽ làm nó bị thương.
Nếu bị thương, nó có thể chết dọc đường. Mà đã mang đi gặp thủ lĩnh thì không thể để xảy ra chuyện, không phải vì lý do gì khác cả.
Nó quay sang nhìn đồng bạn. Con gấu ở dạng thú nhân cũng đang nhìn thú non, rồi cúi đầu nhìn bàn tay mình:
“Để tôi làm cho?”
Bàn tay thú nhân không có răng nhọn hay móng vuốt sắc, động tác của nó hơi vụng về khi nhấc bổng thú non lên bằng một tay.