Ly Hôn Đi

Chương 6: Bóng tối và giấc mộng

Trong phòng, tối đen như mực, tĩnh lặng đến mức khiến người ta hoảng hốt.

Diệp Hy Nhiên ngã vào lòng Cố Khải Ca, đầu óc choáng váng, trong lỗ mũi tràn ngập mùi hương quen thuộc, thứ hương vị khiến hắn trầm mê. Làm y rất muốn ngủ.

Bỗng nhiên Diệp Hy Nhiên bị đẩy ra, cảm thấy có chút khó chịu.

Y muốn dựa sát vào, nhưng lại bị thứ gì đó chặn lại, như thế nào cũng không thể tiến gần hơn.

Y cố hết sức mở mắt, nhưng trước mặt chỉ là một màu đen kịt.

“Thì ra là trong mộng…”

Chỉ có trong mơ, y mới có thể thấy Cố Khải Ca giữa thế giới tối đen này, mới có thể cảm nhận hơi thở của Cố Khải Ca, mới có thể ở gần Cố Khải Ca đến như vậy.

Còn hiện thực—giữa bọn họ, ngoài những lần có thể đếm trên đầu ngón tay, trước nay chưa từng thân cận hơn thế.

Mặc dù, bọn họ đã ở rất nhiều quốc gia lãnh giấy hôn thú, với danh nghĩa là phu phu.

“Khải Ca, anh đừng rời xa em được không? Em… sẽ không giao anh cho Thẩm Mạn Thư nữa… sẽ không… sẽ không…”

Y lặp đi lặp lại, mỗi lần giọng nói lại nhỏ đi một chút. Dù trong lòng có không cam lòng thế nào, dù có luyến tiếc bao nhiêu, nhưng trước mặt Cố Khải Ca, xưa nay Diệp Hy Nhiên chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp.

Diệp Hy Nhiên sẽ không giao Cố Khải Ca cho Thẩm Mạn Thư nữa. Nhưng mà trước giờ Cố Khải Ca chưa từng thuộc về Diệp Hy Nhiên, cũng chưa bao giờ có thể bị y trói buộc.

Kẻ hèn mọn như Diệp Hy Nhiên, chỉ có thể đứng tại chỗ chờ đợi.

Và đúng như dự đoán, y không nhận được bất kỳ hồi đáp nào.

Cố Khải Ca có thể cười với bất kỳ ai, nhưng chỉ duy nhất với Diệp Hy Nhiên là lạnh lùng vô cảm, thậm chí ngay cả một chữ cũng keo kiệt không chịu nói.

“Chờ em chết rồi, anh sẽ được tự do, Cố Khải Ca…”

Y đưa tay, siết chặt bóng dáng trong mộng.

Lực mạnh đến mức hoàn toàn trái ngược với những lời y nói.

Không hề muốn buông tay. Cũng chẳng thể buông ra được.

Nếu có thể buông tay dễ dàng như vậy, thì bảy năm trước, y đã không dùng thủ đoạn bức ép Cố Khải Ca.

Nếu có thể buông tay, bảy năm qua, hắn đã sớm không biết buông tay bao nhiêu lần.

L*иg ngực hắn ôm lấy thật ấm áp, nhiệt độ cơ thể nóng rực, chân thực đến mức không giống như là trong mộng.

Nhưng Diệp Hy Nhiên biết rõ hơn ai hết—hiện tại tất cả, chỉ có thể xảy ra trong mơ.

Chỉ có trong mộng, y mới có thể không kiêng nể gì mà đến gần Cố Khải Ca.

Người mà y dùng cả sinh mệnh để yêu.

“Cố Khải Ca, em thích anh nhiều như vậy, vì sao anh không thể thích em dù chỉ một chút…”

Trong bóng tối, ngón tay y run rẩy khẽ giơ lên, thật sự, chỉ cần một chút thôi. Một chút nhỏ đến mức chẳng khác nào một con kiến.

Nhưng khoảng cách nhỏ nhoi ấy, lại là khoảng cách không thể vượt qua giữa Cố Khải Ca và Diệp Hy Nhiên.

Mà kẻ đã tạo ra tất cả những thứ này— Chính là Diệp Hy Nhiên. Là tên ngốc đã tự tay hủy hoại tất cả.