Trên đường về, Diệp Hy Nhiên nằm trong vòng tay của Âu Dương Dực, bất ngờ phát điên.
Tuy nhiên, so với những người khác khi say, trạng thái của Diệp Hy Nhiên đã được xem là khá tốt.
Y không chửi bới, không gây gổ, cũng không nôn mửa. Nhưng thay vào đó, y lại nhầm Âu Dương Dực thành Cố Khải Ca.
Bàn tay thon dài, tinh xảo như được phác họa bằng nét vẽ, không mệt mỏi chạm vào hông của Âu Dương Dực. Còn miệng y lại không ngừng gọi: "Cố Khải Ca, ôm em... Ôm em đi, hức..."Tiếng nỉ non vẫn luôn lặp lại.
Khuôn mặt vốn đã tinh tế của Diệp Hy Nhiên, dưới ánh đỏ của cơn say, càng thêm phần quyến rũ. Và sức hút của y tại quán bar trước đó đã đủ để chứng minh.
Âu Dương Dực bị quấy rầy như vậy– đã thế trước khi tới đón y, anh còn uống vài ly – nên nhanh chóng bị khơi dậy du͙© vọиɠ trong lòng.
Nếu không có tài xế đúng lúc nhắc rằng đã đến nơi, có lẽ Âu Dương Dực đã thật sự không thể cưỡng lại được sự cám dỗ mà Diệp Hy Nhiên vô thức tạo ra.
Diệp Hy Nhiên, em yêu Cố Khải Ca đến mức nào mà có thể tự làm mình khổ sở như thế này chứ?
Tên ngốc, người đó không hề trân trọng tình yêu của em, tại sao em không buông tay sớm đi?
Âu Dương Dực vừa thầm nghĩ vừa đỡ Diệp Hy Nhiên dậy. Người thanh niên vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng, cao quý giờ lại giống như một đứa trẻ, trưng ra vẻ mặt tủi thân, cố chấp không chịu đứng lên.
Không còn cách nào khác, Âu Dương Dực phải dỗ dành. Nhưng Diệp Hy Nhiên vẫn không chịu, y quay lưng về phía anh, hậm hực lẩm bẩm: "Tôi không phải trẻ con."
Đúng là không phải trẻ con, chỉ là đang giận dỗi.
Âu Dương Dực thầm mong rằng Diệp Hy Nhiên có thể mãi như thế này – ngang bướng, vô lo vô nghĩ. Nhưng anh cũng biết, khi tỉnh táo Diệp Hy Nhiên sẽ không bao giờ cho phép bản thân như vậy: "Hy Nhiên, anh đưa em đi tìm Cố Khải Ca, được không?"
Diệp Hề Nhiên tuy rằng gầy yếu, nhưng chiếc xe chật hẹp hiển nhiên không thể chứa thêm một người đàn ông trưởng thành. Nếu cứ để Diệp Hy Nhiên ngồi như vậy, phỏng chừng ngày mai tỉnh dậy sẽ cảm thấy không thoải mái.
Thân thể không thể uống rượu, vậy mà lại uống nhiều như thế, đêm nay nhất định phải chăm sóc người này thật tốt rồi.
Nghe thấy cái tên quen thuộc, lúc này Diệp Hy Nhiên mới xoay người, vẻ mặt không vui khi nãy lập tức biến mất, chỉ còn lại sự phấn khởi tràn đầy.
“Thật sao? Tôi muốn đi tìm Cố Khải Ca.”
Diệp Hy Nhiên reo lên, sự háo hức khiến tay chân y không yên, nên khi vừa đứng dậy đã vô ý đập đầu vào trần xe.
Âu Dương Dực giật mình, vội kiểm tra cho y. Sau khi xác nhận không có gì nghiêm trọng, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Diệp Hy Nhiên hoàn toàn không quan tâm đến cơn đau, lúc này đầu óc y chỉ nghĩ đến một điều duy nhất: "Mình phải đi gặp Cố Khải Ca."
Y nôn nóng thúc giục, nằm yên trong vòng tay của Âu Dương Dực để cậu chàng mang mình đi.
Diệp Hy Nhiên bị Âu Dương Dực bế ra khỏi xe. Cơ thể y nhẹ bẫng, say rượu khiến y loạng choạng, đến mức không thể đứng vững, chứ đừng nói đến chuyện tự đi.
Một người đàn ông trưởng thành lại dễ dàng bị Âu Dương Dực bế lên như thể không cần tốn chút sức lực nào.
Nhìn vào cổ tay mảnh mai của Diệp Hy Nhiên, lòng Âu Dương Dực thoáng hiện lên một nỗi xót xa.
Em thậm chí còn không biết chăm sóc bản thân, nhưng lại dành cả tâm sức để chăm lo cho một kẻ như Cố Khải Ca. Diệp Hy Nhiên, em không biết rằng, cũng có người lo lắng và đau lòng vì em hay sao?
Không tốn nhiều sức đã ôm Diệp Hy Nhiên đến cửa. Suốt quãng đường, Diệp Hy Nhiên không nháo cũng không quậy, an tĩnh đến mức giống như đã ngủ rồi. Chỉ có đôi mắt thon dài kia vẫn khẩn trương mà chờ mong, chăm chú nhìn Âu Dương Dực.
“Chìa khóa đâu?”
Diệp Hy Nhiên chớp chớp mắt, ánh mắt lộ vẻ mê mang, tựa hồ không hiểu ý của Âu Dương Dực.
“Chìa khóa.”
Anh lặp lại lần nữa, đồng thời đưa tay chỉ vào ổ khóa trên cửa.
Nếu không suy xét đến những yếu tố khác, Âu Dương Dực cảm thấy lúc Diệp Hy Nhiên say rượu so với bình thường còn đáng yêu hơn một chút.
Lúc này, cuối cùng Diệp Hy Nhiên cũng hiểu ra, nhưng lại chỉ ngây ngô cười: “Anh ấy ở nhà, Khải Ca ở nhà.”