Không khí căng thẳng tỏa ra xung quanh căn phòng, không một tiếng động, chỉ có âm thanh thở dài của Arin vang lên, hắn vừa nhìn đồng hồ vừa nôn nóng chuyện gì đó, hắn hỏi:
"Mọi người bảo có tin tức của người ấy? Tôi mới trở về vội vàng như thế! Nhưng giờ thì hay rồi, lừa dối tôi chỉ vì công ty gặp một chút rắc rối nhỏ." Tiếng đập bàn hùng hực.
Trợ lý Thon nhìn mọi người một lượt, rồi nháy mắt ra hiệu, xong xuôi liền quay sang giải thích.
"Thật sự là chúng tôi hết cách rồi, ai bảo ngài cứ chạy lung tung khắp nơi, hôm trước mới bị lão già bên DJ chơi xấu, cần ngài giải quyết gấp.... Không còn cách nào khác nên...." Đổ mồ hôi, tim đập dồn dập gắng giải thích.
Bỗng nhiên Arin bật cười thành tiếng:
"Ha ha ha..."
Mọi người ngớ người đứng hình, nhưng rồi cũng cười gượng theo ngài chủ tịch.
"Cũng tốt! Vì dù sao tôi cũng tìm được người mình muốn rồi." Hắn đứng lên dõng dạc nói với vẻ mặt vui sướиɠ.
Bầu không khí trong phòng họp bấy giờ mới dịu đi, nhân viên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trợ lý Thon lúc này tay chân đã bớt run đi phần nào liền cười tươi, sát lại gần Arin hớn hở nói:
"Người mà ngài muốn tìm có phải chính là người ban nãy không ạ?"
Arin gật đầu: "Ừ."
Chốc sau Arin rời khỏi phòng, đi giải quyết công việc, đám nhân viên liền xúm lại xì xào bàn tán hóng chuyện:
"Biết gì không, lúc sáng khi đến nơi làm tôi có thấy ngài chủ tịch đang dây dưa với một chàng trai trông khá trẻ đấy."
"Tôi cũng thấy nữa ×10....."
"Hóa ra người ngài ấy tìm lại là đàn ông."
"Ngài ấy không phải thích đàn ông đấy chứ?"
Một số người tò mò hỏi:
"Không biết chàng trai kia trông ra sao mà khiến chủ tịch si mê thế nhỉ?"
"Đẹp rất đẹp, dáng người mảnh mai, thon thả, khuôn mặt có vẻ như cũng là tuyệt sắc, chỉ nhìn sau lưng ở phía xa thôi, cũng không rõ lắm, nhưng bóng lưng ấy là cực phẩm, tôi con gái còn phải ghen tị." Một nữ đồng nghiệp kể với đôi mắt lấp lánh.
Trợ lý Thon vừa bước vào phòng lấy tập tài liệu liền nghe được hết cuộc trò chuyện, giọng hùng hổ quát:
"Lắm chuyện quá rồi đấy mấy anh mấy chị." Sau đó lại quay qua khen ngợi Slans.
"Người ngài chủ tịch tìm thật sự rất cuốn hút, tôi bị mê hoặc bởi đôi mắt đó." Nói xong liền bỏ đi.
Nhân viên trong phòng nhìn theo bóng trợ lý mà khó hiểu vô cùng, rồi căn phòng lại trở nên náo nhiệt rộn ràng.
---
Tối hôm đó.
Ring ring ring tiếng chuông điện thoại reo, Arin ngồi trên chiếc sofa uống một ly rượu vang, vừa nghe cuộc gọi:
"Tôi có thể gặp anh không." Đối phương hỏi.
Arin nghe giọng nói bên kia vang lên, liền đặt vội ly rượu xuống, vội vàng dấu đi vui sướиɠ hỏi:
"Gặp tôi?" Giọng điệu nghi hoặc.
"Đúng vậy, tôi muốn dao dịch với anh 21 giờ ở công viên Hẹn Ước!"
"Hẹn Ước?" Chưa kịp hỏi lại thì đối phương đã cúp máy.
---
Đã đến giờ hẹn Arin đã chờ ở đó một khoảng thời gian dài nhưng mãi chẳng thấy người đâu. Hắn cố gắng chờ đợi vì dù sao cũng đợi người đó cả mấy kiếp rồi.
"Này đã để anh chờ lâu rồi."
"Slans cuối cùng em cũng tới." Hắn vui mừng bước tới.
"Sao anh biết tên thật của tôi? với lại tôi và anh quen nhau?"
Nghe câu hỏi của Slans, hắn im lặng một lúc rồi nói:
"Em có tin vào duyên tiền kiếp không?"
"Không!" Slans thẳng thừng.
"Nghe có hơi vô lý thật, nếu vậy cứ xem như là yêu từ cái nhìn đầu tiên đi. Trước đây rất lâu rất lâu, tôi đã gặp và yêu em từ giây phút đó!" Hắn kể với sự trìu mến.
Slans hơi sựng người, rồi nhanh chóng kéo mình ra khỏi vọng tưởng của Arin:
"Từ bé đến năm 17 tuổi tôi sống ở khu ổ chuột, sau đó lại lang thang chay vặt ở phố của mấy kẻ ăn chơi đồϊ ҍạϊ , liệu tôi và anh gặp được nhau? "
Đau lòng trước người mình yêu, hắn tự trách bản thân sao không tìm thấy Slans sớm hơn mà để cậu chịu bao khổ sở. Hắn chạy lại ôm chặt lấy Slans hứa:
"Từ nay về sau tôi bảo vệ em."
Slans có chút rung động nhưng liền vội đẩy Arin ra, rồi nhanh chóng quay lại chủ đề chính:
"Giữa anh và lão già biếи ŧɦái kia , tôi có vẻ thích anh rồi đấy, ra giá gấp đôi đi tôi sẽ theo anh."
Chưa dứt lời, Arin đã gật đầu đồng ý, chưa hết hắn còn tự ra điều kiện giúp cậu.
"Ngoài gấp đôi số tiền kia, tôi sẽ cho em thêm nếu em nói muốn."
Slans bất giác nở nụ cười nhẹ, rồi tự nhủ với mình: "Đây là lần đầu tiên có người quan tâm minh như thế, thật khó hiểu là vừa nhìn thấy anh ta, mình lại có cảm giác thân thuộc đến lạ, trái tim cũng không kiềm chế được mà đập dồn dập. Liệu có phải như anh ta nói, tình yêu tiền kiếp?"
Suy nghĩ chăm chú, Slans bỗng cảm thấy như có người đang theo dõi mình, cảm giác ớn lạnh đáng sợ. cậu vội vàng kéo Arin lên xe, hối thúc hắn rời khỏi.
"Anh mau lái xe rời khỏi chỗ này đi, tôi có cảm giác chúng ta đang bị theo dõi." Arin cũng không nghĩ ngợi gì mà phóng xe rời khỏi, trên đường đi có một vài chiếc xe cứ bám sát theo xe của họ. Một tên mặc đồ đen thông qua cửa sổ xe hơi, cầm một khẩu súng nhắm thẳng vào lốp xe bắn một tiếng đùng chiếc xe của Arin mất phương hướng mà lao về phía trước tông thẳng vào cây lớn bên đường.
Thoáng chốc mấy chiếc xe kia đã đuổi tới, chúng dừng xe tiến lại gần kiểm tra:
"Khốn kiếp trong xe không có người, chúng chưa chạy xa được đâu, chia ra tìm đi." Một tên cầm đầu trong đó ra lệnh.
Ở phía sau lùm cây, cách đó không xa, Arin đang ôm chặt lấy Slans, hơi thở đau đớn vì bị kính xe văng vào đầu, mắt hắn bắt đầu mờ đi kiệt sức rồi ngất lịm đi. Lúc này, bỗng Slans lại nợ một nụ cười khó hiểu.