Mặt trời đã lên cao, sương mù mới bắt đầu tan.
Dãy nhà phía sau của Trường Tử ©υиɠ chật hẹp và ẩm ướt, tất cả cung nữ đều tập trung ở giữa Trường Tử ©υиɠ.
Nam thù đẩy cửa bước vào phòng. Vừa vào phòng, chân nàng đã mềm nhũn ra. Nàng ngã phịch xuống đất, hai chân mềm như bông, không còn một chút sức lực nào.
"Có chuyện gì vậy?" Người trong phòng nghe thấy tiếng động liền tiến tới đỡ: “Chân tỷ bị sao vậy?”
Nam Thù ngẩng đầu lên, thấy người đó cung nữ cùng phòng với mình, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Cung nữ đỡ nàng ngồi tựa lưng vào ghế, dưới lớp trang phục dành cho cung nữ, hai chân của nàng rất nhỏ và thẳng tắp.
“Mọi người đâu hết rồi?” Nàng đặt tay lên đùi, giọng nói thường ngày nghe rất mềm mại. Nhưng hôm nay nó lại hơi khàn, hình như cả đêm không được ngủ.
“Đều đi phục vụ chủ tử rồi, ta thấy tỷ mãi không trở về, chỉ có thể nói dối họ rằng tỷ không được khỏe.” Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của nàng, Mạnh Thu nhanh chóng rót cho nàng một tách trà nóng.
“Tỷ tỷ, tối qua tỷ đi đâu mà không về?” Đôi mắt nàng ấy có chút mệt mỏi, khẳng định là vì lo lắng cho nàng nên cả đêm qua ngủ không ngon.
Ninh Thư cầm cốc trà nóng trên tay uống một ngụm, nàng nghe thấy vậy liền ngẩng đầu lên. Lúc này Mạnh Thu mới nhìn thấy những dấu vết trên người nàng.
Hai chiếc cúc áo trên ngực nàng đều bị đứt, còn nhìn thấy cả vết rách. Sắc mặt nàng vẫn đỏ bừng, toàn thân phảng phất hương xuân mơ hồ.
Các nàng đều hầu hạ trong hậu cung, nhìn lên liền biết chuyện gì đã xảy ra.
Mạnh Thu lập tức đưa tay lên bịt miệng, Đông Cung này ngoại trừ thái giám thì thị vệ và cung nữ mà lén lút vụиɠ ŧяộʍ, tội này nếu bị phát hiện sẽ bị chặt đầu.
Mạnh Thu ngay lập tức đứng dậy đóng cửa, sau đó hỏi: "Tỷ, người đó là ai?"
“Có phải là…… Bùi tướng quân?”
Nghe được ba từ đó, bàn tay Nam hơi siết chặt lại, sau đó lắc đầu: “Không phải ngài ấy.”
Nàng nhắm mắt lại, những chuyện tối qua đều hiện lên trong đầu.
Hôm qua, nhân ngày sinh thần của Trân quý tần, nàng đã theo chủ tử tới ngự hoa viên để tham dự yến tiệc. Cho đến khi bữa tiệc kết thúc, chiếc khăn tay của Triệu lương đệ đã rơi xuống giữa đường.
Nam Thù quay lại nhặt thì bị tiểu thái giám gọi lại.
“Mau đem vò rượu này tới Thanh Lương Đài.” Tiểu thái giám nói xong liền rời đi. Không đợi Nam kịp phản ứng, hắn đã biến mất trong chớp mắt.
Ninh Thư không dám không nghe theo, chỗ đó có hơi xa, sợ chậm chễ sẽ bị trách tội, nàng xách bình rượu chạy đến thật nhanh đến Thanh Lương Đài.
Thanh Lương Đài nằm trên hồ Liên Tâm, lúc này trên mặt hồ có hàng trăm chiếc đèn hoa đăng.
Trong đêm tối, những ngọn đèn ở trên mặt hồ phát ra ánh sáng rực rỡ, soi sáng mặt hồ, tạo nên một không gian huyền ảo.
Nam Thù bị khung cảnh trước mắt mê hoặc, nhìn hồi lâu mới miễn cưỡng thu ánh mắt lại.
Nàng nhìn chiếc thuyền hoa dừng trên hồ, hít một hơi thật sâu trước khi bước vào. Bước chân Nam Thù vô cùng nhẹ, sợ làm phiền người bên trong.
Bốn phía yên tĩnh, trong thuyền hoa không hề nghe thấy bất cứ một âm thanh nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng động nhỏ từ phía dưới.
Sau cánh cửa khép hờ, ánh trăng soi sáng mặt đất. Nàng đứng phía sau cánh cửa gỗ, mơ hồ nhìn bóng người đang khuất sau cánh cửa.
Nam nhân ngồi sau chiếc bàn gỗ cẩm lai, chiếc áo choàng đen hòa vào bóng tối.
Ánh trăng loang lổ chiếu vào mặt hắn, khiến người ta khó nhìn rõ gương mặt mà chỉ khiến nửa khuôn mặt trông sắc nét hơn. Lúc này, nam nhân có vẻ đã say, nắm chặt tay và chống đầu như đang nghỉ ngơi.
Rèm cửa bay cao, che khuất bóng người nhưng Nam Thù nhìn thoáng qua vẫn nhận ra đó là ai.
Đó là Thái tử điện hạ, địa vị cao quý, trên người toát ra vẻ lạnh lùng, khó đoán, nhìn từ xa cũng có thể thấy rõ sự khác biệt.
Dáng người của hắn rất cao. Nhưng lúc này, cả người thái tử tựa người vào ghế, hai chân gần để dưới gầm bàn. Trong toàn bộ hoàng cung, chỉ có Thái tử điện hạ mới được sủng ái như vậy.
Những năm nay, Triệu lương đệ có thể coi là được sủng ái. Nam Thù đi theo Triệu lương đệ và tự nhiên gặp được Thái tử điện hạ.
Chỉ là ở khoảng cách rất xa, chưa bao giờ đến gần như bây giờ.
Nàng hít một hơi thật sâu, vừa muốn tiến về phía trước, lại có thứ gì đó cản đường.
Cầm bầu rượu thật chặt, Nam Thù thoạt đầu cũng không có ý kiến
gì. Nàng chỉ thở hổn hển, cúi đầu lên tiếng: “Chủ nhân, nô tỳ nhận lệnh mang rượu đến cho ngài.”