Mùa xuân Thánh Lâm năm thứ tư, trời mưa lất phất.
Loan Nghi Các của Thái tử phi Dương Phù, vốn là cung điện xa hoa nhất trong Đại Minh Cung, lúc này một nửa số ánh nến và đèn đất đã tắt, cung nữ cũng đã sớm bị đuổi đi. Trên lư hương đã tắt khói và những đồ dùng bằng vàng bạc lộng lẫy, phủ một lớp u ám tiêu điều.
Mười ngày trước, Thái tử bị tống vào ngục, Thần Minh đế vội vàng ngã bệnh, Tam hoàng tử Yến Vương còn chưa cởi giáp sắt, liền “ầm” một tiếng ngồi lên ngai vàng. Lời đồn Yến Vương khát máu lan ra khắp cung, mọi người đều sống nơm nớp lo sợ trong bóng ma của hắn, không thể đoán được tính nết của vị tân hoàng này.
Thái tử chưa chết, Yến Vương cũng không làm càn, ngoại trừ việc liên tục triệu kiến Thái tử phi đang bị giam cầm, bảo nàng ta đến Lưỡng Nghi Điện chép kinh cầu phúc cho Thần Minh đế.
Dương Phù là công chúa tiền triều, có học thức, biết tiếng Phạn.
Tuy nhiên, cỗ xe chở Dương Phù với khuôn mặt đầy sợ hãi thường quá trưa mới trở về, và mỗi lần trở về lại càng muộn hơn, những lời đàm tiếu của các cung nhân quét dọn cung điện, như cỏ dại mà lan tràn một cách điên cuồng.
*Cung nữ phụng y: Để chỉ cung nữ có nhiệm vụ chính là quản lý, bảo quản và chuẩn bị y phục cho các phi tần, hoàng hậu hoặc hoàng đế.
Có người nói, nhìn thấy hai chân Thái tử phi vô lực, bước đi khó khăn, phải có cung nữ phụng y đỡ về.
Có người nói, Yến Vương cầu phúc là giả, trả thù riêng là thật, bởi vì năm xưa khi Sở quốc bị diệt, Yến Vương từng cầu hôn Bảo An công chúa xinh đẹp, nhưng cuối cùng Dương Phù lại từ chối hắn, gả cho Thái tử. Yến Vương vốn không tin thần phật, nay nắm đại quyền trong tay, liền giam cầm hoàng huynh, chiếm đoạt trưởng tẩu. Dù sao thì hắn cũng không phải lần đầu làm chuyện như vậy…
Càng nói càng khó nghe, Quần Thanh thật sự không thể nghe nổi nữa, dùng sức gõ mạnh vào song cửa sổ.
Một tiếng “cạch” như ném đá chim sẻ, những lời xì xào dưới chân tường lập tức tan biến, âm thanh ngón tay va vào song cửa sổ vẫn còn văng vẳng.
Tiếng tí tách, tí tách của đồng hồ nước trong điện, như đếm ngược thời gian, hòa cùng nhịp tim hỗn loạn của Quần Thanh, nàng nhìn chằm chằm vào lối đi trong cung, hoàn toàn bỏ qua cơn đau thấm vào tận xương tủy.
Cuối cùng, Quần Thanh nhìn thấy bóng dáng búi tóc cao, mặc áo váy ngắn từ lối đi trong cung chạy về, vừa chạy vừa gọi: “Quần Ti tịch, Quần Ti tịch, nô tỳ về rồi!”
Là Hương Thảo, cung nữ phụng y của Dương Phù.
Hương Thảo còn chưa đến gần, Quần Thanh đã đẩy mạnh cửa sổ, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chiếc hộp gỗ tử đàn vẫn còn nguyên vẹn trong tay Hương Thảo, lòng nàng nguội lạnh đi một nửa: “Ngươi không gặp được Thái tử phi sao?”
“Không ạ. Bên ngoài Lưỡng Nghi Điện có rất nhiều người mặc áo giáp, là hộ quân của Yến phủ. Bọn họ không cho cung nhân vào, nô tỳ nói là đưa thuốc cho Thái tử phi, bọn họ cũng không cho vào.” Hương Thảo vừa khóc vừa nói, “Chỉ có truyền lời nói, chưa chép xong ba quyển kinh Phật, Yến Vương điện hạ muốn giữ Thái tử phi lại dùng bữa, buổi chiều tiếp tục. Đã quá trưa rồi, cũng không biết thân thể Thái tử phi có chịu nổi không…”
Vẻ mặt Quần Thanh khựng lại: “Hôm nay có phủ binh bao vây cửa điện sao?”
Hương Thảo lau mồ hôi trên mặt: “Đúng vậy, bọn họ nói, khi Yến Vương giám quốc đã hạ lệnh tấn công Nam Sở, những mật thám Nam Sở trong cung nghe được tin tức, chó cùng rứt giậu, mấy ngày gần đây đã có ba bốn vụ ám sát, cho nên mấy ngày nay Yến Vương điện hạ dù đi đến đâu, đều có hộ quân cận vệ bảo vệ. Nói là nói vậy, nhưng mà…”