Lưu Đày? Diệt Quốc? Nàng Dọn Không Quốc Khố Mang Nhãi Con Tạo Phản

Chương 1: Xuyên thành công chúa mất nước

Tương Anh vuốt ve nam nhân trước mặt, đôi môi đỏ khẽ cong lên lạnh lùng.

"Anh chính là phần thưởng mà tổ chức dành cho tôi sao, một người đàn ông sống?"

Nam nhân đó có thân hình cao lớn, nửa thân trên trần trụi, như thể đã bị hạ nhuyễn cốt tán, không thể cử động.

Tương Anh sờ soạng từ đầu đến chân, môi nhếch lên cười nhạt một tiếng.

"Không bị biến dị, xương cốt hoàn hảo, tạm chấp nhận được."

Khuôn mặt tuấn mỹ vô song của nam nhân đó hiện lên vẻ căm hận bị nhục nhã.

"Tương Anh, ta nhất định sẽ gϊếŧ ngươi."

Nghe hắn nói, Tương Anh nhướn mày: "Còn là giọng trầm ấm? Không tệ, cộng thêm một điểm."

Bất ngờ, từ bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Công chúa! Công chúa, hãy nhanh chóng trốn đi, quân đội của Nam Việt đang tấn công hoàng cung!”

Tương Anh đang cưỡi trên người nam nhân nhíu mày một chút. Công chúa? Nam Việt? Là cái quái gì?

Nàng, với vai trò là đội trưởng đội xây dựng thời kỳ hậu thế, vừa hoàn thành nhiệm vụ chiếm lĩnh thành một mình không lâu trước đó. Tổ chức nói sẽ thưởng cho nàng một phần thưởng ngoài sức tưởng tượng, không lẽ đây là kiểu trò chơi nhập vai như thế này?

Quân địch đã đến sát dưới thành, trong khi nàng đang tận hưởng sự quyến rũ của mỹ nam, cảm giác cũng khá kí©ɧ ŧɧí©ɧ.

Thế thì cứ trải nghiệm kiểu nhập vai đi.

Nàng dùng ngón tay nâng cằm của nam nhân lên: “Một lát nữa anh muốn chơi trò gì?”

Nam nhân cười mỉa mai.

“Tương Anh, có một công chúa như ngươi ở Tây Chu, mất nước là số mệnh đã định.”

Tương Anh dùng ngón tay chặn môi hắn: “Khi chuẩn bị tận hưởng, anh chỉ cần nói cảm ơn, đừng nói những lời gây mất hứng!”

Nói xong, nàng cúi xuống hôn, cả đêm ân ái.

...

Khi trời vừa sáng mờ, tiếng gõ cửa bên ngoài càng lúc càng gấp gáp.

“Công chúa, người đã xong chưa?” Đối phương mang theo tiếng khóc: “Nam Việt đã phá cửa thành, Thái tử dẫn quân chống cự bị bắt sống rồi. Nếu người không đi ngay, thực sự sẽ không còn cơ hội nữa!”

Tương Anh mơ màng tỉnh dậy.

Chờ đã, Thái tử dẫn quân chống Nam Việt, sao lại có cảm giác quen thuộc thế nhỉ...

Trong nháy mắt, cảm giác đau đớn cùng với trí nhớ tràn về như lũ lụt, đổ vào đầu nàng l.

Hỏng rồi, nàng đã xuyên vào sách rồi!

Nàng đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thời kỳ hoang tàn mà bạn thân nàng nói đến, trở thành trưởng công chúa Tây Chu trùng tên trùng họ—pháo hôi Tương Anh.

Là trưởng công chúa con vợ cả, nguyên chủ hoàn toàn thừa hưởng sự dâʍ đãиɠ của quân chủ Tây Chu, với vô số nam sủng.

Nhưng ngày lành của nàng, hôm nay sẽ kết thúc.

Quân chủ Tây Chu ngu ngốc, tham sống sợ chết, trong cuộc chiến lớn với Nam Việt, từng bước lùi lại, cắt thành đền tiền.

Những tướng quân tự nguyện dẫn quân ra trận trong triều cũng bị ông ta giam cầm với tội danh kích động chiến tranh, khiến Tây Chu không còn tướng để dùng.

Nhưng sự nhượng bộ của ông ta không ngăn được chiến tranh.

Nam Việt như vũ bão, chỉ trong ba tháng đã đánh sâu vào nội địa Tây Chu, áp sát cửa cung.